NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM – LỜI KỂ TỪ NGƯỜI MẸ
Bối cảnh và nhân vật
Liệt sĩ – bác sĩ Đặng Thùy Trâm (1942–1970), chiến sĩ quân y hy sinh tại Đức Phổ, Quảng Ngãi. Nhân chứng: Bà Doãn Ngọc Trâm — mẹ của liệt sĩ, người lưu giữ di vật và là một trong những người đầu tiên đọc lại cuốn nhật ký sau khi được trả lại. Cuốn nhật ký được cựu binh Mỹ Fred Whitehurst giữ gìn 35 năm trước khi tìm cách trả lại cho gia đình. (Những thông tin này đều có trong các nguồn chính thống.)
Câu chuyện:
Lời kể của người mẹ Tôi là Doãn Ngọc Trâm, mẹ của liệt sĩ – bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Hơn nửa đời người, trái tim tôi vẫn chưa thôi nhói lên mỗi khi nhìn vào cuốn nhật ký mà con gái tôi để lại nơi chiến trường Đức Phổ năm 1970. Ngày nhận tin Thùy hy sinh, tôi như chết lặng. Con tôi, một cô gái Hà Nội tốt nghiệp y khoa, mang khát vọng chữa bệnh cho đồng bào, đã rời gia đình khi tuổi đời mới tròn 24. Tôi còn nhớ ngày nó khoác ba lô vào Nam, nó bảo: “Con đi vì người bệnh cần con. Con không thể đứng ngoài cuộc chiến.” 35 năm sau, một điều kỳ diệu xảy ra. Một người lính Mỹ tên Fred Whitehurst tìm đến Việt Nam, mang theo cuốn nhật ký mà ông bảo đã “không thể đốt được”. Ông nói: “Có một ngọn lửa trong cuốn sổ này mà tôi không nỡ dập tắt.” Khi cuốn nhật ký được trao lại vào năm 2005, tôi run rẩy mở từng trang. Nhiều lần tôi phải ngừng đọc vì nước mắt làm nhòe chữ viết của con gái. Thùy viết về bạn bè, về thương binh, về những đêm không ngủ vì bom đạn trút xuống bệnh xá. Con tôi luôn cố gắng để giữ lại từng mạng người, dù chính nó đang ở giữa cái chết rình rập. Trong nhật ký, có đoạn nó viết: “Cầm tay bệnh nhân mà thấy thương đến nao lòng. Họ đặt trọn niềm tin vào đôi tay nhỏ bé này.”



