Nhật ký Đặng Thùy Trâm NĐC
“Đêm nay lại mổ cấp cứu dưới ánh đèn dầu. Bom vừa dứt, thương binh được đưa vào dồn dập. Có người còn rất trẻ… trẻ như em trai mình. Tôi run khi cầm dao mổ, không phải vì sợ, mà vì thương. Ngoài kia vẫn còn tiếng máy bay. Đất rung lên từng hồi. Có lúc mệt đến muốn gục xuống, nhưng không thể. Nếu mình dừng lại, họ sẽ chết. Hôm qua, một chiến sĩ nắm tay tôi trước khi nhắm mắt. Anh nói rất khẽ: ‘Bác sĩ ơi… nếu em không qua khỏi… đừng buồn nhé.’ Tôi không khóc được. Chỉ thấy trong lòng cháy lên
“Đêm nay lại mổ cấp cứu dưới ánh đèn dầu. Bom vừa dứt, thương binh được đưa vào dồn dập. Có người còn rất trẻ… trẻ như em trai mình.
Tôi run khi cầm dao mổ, không phải vì sợ, mà vì thương. Ngoài kia vẫn còn tiếng máy bay. Đất rung lên từng hồi.
Có lúc mệt đến muốn gục xuống, nhưng không thể. Nếu mình dừng lại, họ sẽ chết.
Hôm qua, một chiến sĩ nắm tay tôi trước khi nhắm mắt. Anh nói rất khẽ:
‘Bác sĩ ơi… nếu em không qua khỏi… đừng buồn nhé.’
Tôi không khóc được. Chỉ thấy trong lòng cháy lên một điều gì đó—có lẽ là ý chí phải sống, phải làm việc đến cùng.
Chiến tranh tàn nhẫn thật. Nhưng giữa nơi này, tôi vẫn thấy con người đẹp lắm. Đẹp trong cách họ chịu đựng, hy sinh, và tin vào ngày mai.”


