Nhật ký dưới bóng bom đạn
Trong những đêm dài không ngủ giữa tiếng pháo kích rên xiết ngoài cánh rừng, chị Đặng Thùy Trâm gửi gắm tâm sự vào những trang sổ tay nhỏ. Đó không phải là lời than vắng thở dài, mà là sự dằn xé nội tâm đầy nhân văn và lý tưởng sống cao đẹp:
"Đời phải trải qua bão tố nhưng không được cúi đầu trước bão tố."
Chị viết về nỗi nhớ Hà Nội da diết, nhớ tiếng ve kêu mùa hè bên hồ Tây, nhớ người thân và tình yêu lứa đôi. Nhưng trên hết, chị chọn gạt đi những tình cảm riêng tư để dốc trọn thanh xuân cho độc lập dân tộc.



