Nhật ký giữa mưa bom
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi khắp dải đất miền Trung chìm trong khói lửa, ở một bệnh xá nhỏ giữa rừng sâu Quảng Ngãi có một nữ bác sĩ trẻ ngày đêm tận tụy cứu chữa thương binh. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm
.
Đặng Thùy Trâm (1942–1970) là bác sĩ, liệt sĩ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, nổi tiếng với cuốn nhật ký thời chiến cảm động. Tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, bà tình nguyện vào chiến trường miền Nam, công tác tại Quảng Ngãi và hy sinh năm 1970 khi chưa đầy 28 tuổi
Bệnh xá chỉ là những căn hầm lợp tranh đơn sơ, nằm nép mình dưới tán cây rừng. Ban ngày, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời; ban đêm, pháo sáng quét ngang như những con mắt khổng lồ soi khắp núi rừng. Cuộc sống nơi đây luôn đối diện với hiểm nguy, thiếu thốn đủ bề. Thuốc men ít ỏi, băng gạc cạn dần, có khi phải dùng lá rừng để cầm máu cho thương binh.
Thế nhưng, trong hoàn cảnh ấy, bác sĩ Trâm vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh và ánh mắt sáng ngời nghị lực.
Bác sĩ Đặng Thùy Trâm (bìa phải) cùng các y, bác sĩ tại Trạm xá Đức Phổ, Quảng Ngãi.
Một buổi chiều cuối hạ, sau trận càn dữ dội của địch, hàng chục thương binh được cáng về bệnh xá. Người nào cũng bê bết máu, tiếng rên đau hòa lẫn tiếng bước chân hối hả.
Trong số đó có một chiến sĩ trẻ tên Minh, mới mười chín tuổi. Mảnh đạn găm sâu vào ngực khiến hơi thở cậu yếu dần. Các y tá nhìn nhau lo lắng, bởi ca mổ này vô cùng nguy hiểm, trong khi dụng cụ y tế quá thiếu thốn.
Không chần chừ, bác sĩ Trâm xắn tay áo, nhanh chóng chỉ đạo mọi người chuẩn bị.
Ánh đèn dầu leo lét hắt xuống căn hầm tối. Mồ hôi lấm tấm trên trán chị nhưng đôi tay vẫn vững vàng. Bên ngoài, tiếng bom nổ rung chuyển cả mặt đất. Đất cát từ nóc hầm rơi xuống lả tả.
Một y tá run giọng:
– Chị Trâm, máy bay địch quay lại rồi!
Chị chỉ khẽ đáp:
– Cứ tiếp tục. Còn nước còn tát, phải cứu bằng được em ấy.
Suốt gần ba giờ đồng hồ, chị cúi mình bên bàn mổ. Cuối cùng, mảnh đạn được lấy ra. Hơi thở của Minh dần ổn định.
Khi tỉnh lại, Minh nhìn thấy chị đang ngồi bên cạnh, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng.
Cậu lí nhí hỏi:
– Em… còn sống sao chị?
Chị mỉm cười, nụ cười hiền hậu giữa khuôn mặt xanh xao:
– Sống chứ. Đồng đội còn chờ em trở về mà.
Nghe vậy, nước mắt Minh bất giác trào ra.
Đêm ấy, sau khi mọi người đã ngủ, chị Trâm ngồi một mình bên ngọn đèn dầu, mở cuốn nhật ký nhỏ đã sờn mép. Chị viết:
"Hôm nay lại giành được một sự sống từ tay tử thần. Dẫu bom đạn có khốc liệt đến đâu, mình vẫn tin ngày mai hòa bình sẽ đến."
Nét chữ mềm mại nhưng đầy cứng cỏi.
Những trang nhật ký ấy không chỉ ghi lại công việc cứu chữa thương binh, mà còn chất chứa bao nỗi niềm riêng của một cô gái trẻ. Chị nhớ Hà Nội với những con đường đầy hoa sữa, nhớ mái nhà thân yêu, nhớ mẹ già mong ngóng. Có những đêm nghe tiếng mưa rừng rơi, chị thấy lòng mình se lại vì cô đơn.
Nhưng rồi chị tự nhủ:
"Không được yếu lòng. Bao nhiêu người đang cần mình."
Một sáng tháng sáu năm 1970, trong một lần băng qua khu vực nguy hiểm để đến nơi có thương binh, chị đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Cuốn nhật ký chị mang theo được nhặt lại giữa chiến trường. Những trang giấy loang màu thời gian nhưng vẫn còn nguyên hơi ấm của một trái tim son sắt.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, cuốn nhật ký ấy được trao trả cho gia đình. Người đọc hôm nay lặng đi trước từng dòng chữ.
Nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà là biểu tượng cho cả một thế hệ thanh niên Việt Nam sống đẹp, sống hết mình vì Tổ quốc.
Như một đóa ‘‘hoa lửa’’, chị đã nở rực giữa chiến tranh khốc liệt, để lại ánh sáng bất diệt trong lòng bao thế hệ mai sau.


