NHẬT KÝ GIỮA MƯA BOM
Trong những năm ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm công tác tại một bệnh xá dã chiến ở chiến trường Quảng Ngãi. Giữa bom đạn, chị vừa cứu chữa thương binh vừa viết nhật ký ghi lại những suy nghĩ, tình yêu thương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Sau khi chị hy sinh, cuốn nhật ký được một sĩ quan Mỹ giữ lại suốt hơn 35 năm và trao trả cho gia đình.
Năm 1968, cô bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm rời Hà Nội vào chiến trường miền Nam. Bệnh xá nơi chị công tác nằm sâu trong rừng, thường xuyên bị máy bay địch oanh tạc.
Ban ngày, chị cùng đồng đội mổ cấp cứu cho thương binh dưới ánh đèn dầu leo lét. Ban đêm, khi tiếng bom tạm ngớt, chị mở cuốn sổ nhỏ để viết nhật ký.
Những trang viết ấy không chỉ kể về chiến tranh mà còn chứa đựng tình yêu gia đình, nỗi nhớ Hà Nội và khát vọng sống của tuổi trẻ.
Ngày 22/6/1970, trên đường công tác, chị Đặng Thùy Trâm anh dũng hy sinh.
Sau trận đánh, một đơn vị quân đội Mỹ thu được ba lô của chị. Theo quy định lúc bấy giờ, những giấy tờ cá nhân thường bị tiêu hủy. Nhưng Frederic Whitehurst đã ngăn lại và nói với đồng đội:
Ông giữ cuốn nhật ký suốt hơn ba mươi lăm năm. Năm 2005, ông tìm cách trao lại cho gia đình bác sĩ Đặng Thùy Trâm tại Hà Nội.
Khi cuốn nhật ký được công bố, hàng triệu người Việt Nam đã xúc động trước những dòng chữ viết giữa mưa bom của một cô gái tuổi đôi mươi.
Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm cho thấy vẻ đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa: sống lý tưởng, giàu yêu thương và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Những trang nhật ký không chỉ là kỷ vật chiến tranh mà còn là thông điệp về hòa bình, lòng nhân ái và niềm tin vào con người.


