NHẬT KÝ LỬA VÀ HOA – GỬI CHỊ ĐẶNG THÙY TRÂM (2)
Bầu trời Hà Nội những năm 60 của thế kỷ trước hẳn rất trong xanh và êm đềm. Ở đó, có một cô thiếu nữ Hà thành mang tên Đặng Thùy Trâm, sinh ra trong một gia đình trí thức, mang trong mình tâm hồn lãng mạn, yêu văn chương và cái đẹp. Lẽ ra, với một xuất phát điểm như thế, cô có thể chọn cho mình một cuộc sống bình yên, một công việc ổn định nơi thủ đô hoa lệ. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người con gái ấy đã gác lại những trang sách mộng mơ, từ biệt gia đình để bước vào
Bầu trời Hà Nội những năm 60 của thế kỷ trước hẳn rất trong xanh và êm đềm. Ở đó, có một cô thiếu nữ Hà thành mang tên Đặng Thùy Trâm, sinh ra trong một gia đình trí thức, mang trong mình tâm hồn lãng mạn, yêu văn chương và cái đẹp. Lẽ ra, với một xuất phát điểm như thế, cô có thể chọn cho mình một cuộc sống bình yên, một công việc ổn định nơi thủ đô hoa lệ. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người con gái ấy đã gác lại những trang sách mộng mơ, từ biệt gia đình để bước vào chốn "rừng thiêng nước độc" - chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi vô cùng ác liệt.
Đọc những trang “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”, ta không khỏi quặn lòng xót xa nhưng cũng đầy tự hào về một thế hệ thanh niên Việt Nam anh hùng. Giữa chốn đại ngàn, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh, hình ảnh nữ bác sĩ trẻ hiện lên như một ngọn lửa ấm áp. Chị làm việc quần quật ngày đêm tại một bệnh xá dã chiến ẩn mình dưới những tán lá rừng. Thiếu thốn đủ bề, từ thuốc men, bông băng đến những thiết bị y tế cơ bản nhất, nhưng chưa bao giờ chị lùi bước.
Có những đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét và tiếng bom gầm gừ ngoài xa, chị Thùy Trâm vẫn miệt mài gắp từng mảnh đạn, khâu từng vết thương cho các anh bộ đội. Tình yêu thương thương binh của chị vượt lên trên mọi giới hạn của y lý thông thường; đó là tình thân, là máu mủ ruột rà. Chị đau nỗi đau của người chiến sĩ, rơi nước mắt khi bất lực nhìn đồng đội ra đi. Trong cuốn nhật ký nhuốm màu thời gian, chị từng viết: "Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Câu nói ấy không chỉ là phương châm sống của riêng chị, mà còn là bản hùng ca của cả một thế hệ thanh niên thời bấy giờ: Kiên cường, bất khuất và tràn đầy khát vọng sống.
Chị Thùy Trâm yêu cuộc sống, khao khát hòa bình, khao khát một ngày được trở về trong vòng tay của mẹ. Nhưng cao cả hơn khát vọng cá nhân ấy là lý tưởng cống hiến cho dân tộc. Chị đã ngã xuống ở tuổi 27 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi đang dũng cảm đối mặt với quân thù để bảo vệ thương binh. Chị nằm lại giữa đại ngàn, nhưng ngọn lửa thanh xuân của chị chưa bao giờ tắt. Nó đã được truyền lại qua những trang nhật ký, vượt qua mưa bom bão đạn để đến với thế hệ hôm nay.
Gấp lại câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm, thế hệ trẻ chúng em hôm nay – những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, được hít thở bầu không khí hòa bình – không khỏi suy ngẫm về trách nhiệm của chính mình. Chúng em hiểu rằng, nền độc lập tự do này được đánh đổi bằng máu và nước mắt, bằng cả tuổi thanh xuân của những người đi trước. Nếu như lý tưởng của thế hệ bác sĩ Đặng Thùy Trâm là "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", thì lý tưởng của thanh niên ngày nay chính là học tập, rèn luyện, làm chủ tri thức và công nghệ để xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn.
Những giông tố của thời bình – sự cạnh tranh, những khó khăn trong học tập, hay những cám dỗ của xã hội – sẽ không thể làm chúng em gục ngã, bởi trong tim mỗi người luôn có một ngọn lửa được thắp lên từ quá khứ. Chúng em nguyện sẽ sống một cuộc đời ý nghĩa, có mục tiêu, có trách nhiệm, để không hoài phí thanh xuân và xứng đáng với sự hy sinh cao cả của chị, của biết bao thế hệ cha anh thời hoa lửa.


