Khác

Nhật ký miền đất lửa

Quảng Ninh06/08/2026Xã Hùng Lợi (Đoàn xã Hùng Lợi)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mảnh đất Trị - Thiên những năm tháng chống Mỹ không chỉ là ranh giới của đạn bom, mà còn là nơi gửi lại tuổi trẻ của cả một thế hệ. Với ông Hoàng Văn Chung, ký ức về “thời hoa lửa” ấy chưa bao giờ phai nhạt, vẫn nguyên vẹn như vừa mới diễn ra ngày hôm qua.

Nhật ký miền đất lửa

"Chúng tôi rời quê hương khi tuổi đời mới mươi mốt, hai mươi. Hành trang mang theo chỉ có chiếc ba lô lép kẹp, gậy trường sơn và một trái tim rực cháy khát vọng bình yên. Qua khỏi vĩ tuyến 17, đặt chân vào chiến trường Trị - Thiên, cái nắng cháy da và cái lạnh cắt thịt của mưa rừng miền Trung đón chúng tôi bằng tiếng pháo cầm chừng từ biển bắn vào.

Ở B4, B5 thời đó, ranh giới giữa sống và chết mong mong như một hơi thở. Những cơn sốt rét rừng rét run người giữa cái nóng hừng hực, những bát cơm trộn rau rừng thiếu muối, hay những đêm thức trắng trong hầm chốt giữ từng tấc đất dưới mưa bom B-52. Nhưng kỳ lạ thay, trong cái dữ dội ấy, chúng tôi chưa từng biết sợ. Tuổi trẻ thời đó lạ lắm, tiếng hát vẫn cất lên ngay sau tiếng nổ của quả bom vừa dội xuống.

Tôi nhớ nhất những người đồng đội cùng chung chiến hào. Có những đêm nằm cạnh nhau trong hầm chốt, chia nhau từng hụm nước cuối cùng, câu chuyện chúng tôi nói không phải là cái chết, mà là ước mơ ngày hòa bình: đứa muốn về lại trường đại học, đứa mơ mảnh vườn quê nhà. Rồi sáng hôm sau, sau một đợt pháo kích của địch, có người đã mãi mãi nằm lại, hòa vào lòng đất Quảng Trị, Thừa Thiên khi tuổi đời còn quá trẻ.

Năm 1975, khi cờ chiến thắng tung bay, niềm vui vỡ òa nhưng nước mắt chúng tôi cứ lăn dài. Chúng tôi sống sót trở về, mang theo những vết thương trên thân thể và vô vàn ký ức về những người bạn đã gửi lại tuổi xuân ở chiến trường."

Thời gian có thể làm mờ đi nhiều thứ, nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu kiên cường tại Mặt trận Trị - Thiên vẫn là ngọn lửa thiêng liêng trong lòng ông Hoàng Văn Chung — một minh chứng cho một thế hệ đã sống, cống hiến và hy sinh trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn