Nhật ký thời hoa lửa của ông Bùi Duy Hưng – Mùa Xuân Đại Thắng 1975
Ngày 10 tháng 3 năm 1975 – Buôn Ma Thuột nổ súng
“Chiến dịch Tây Nguyên – mở màn.”
Đêm qua trời Tây Nguyên tối như mực, sương rừng phủ trắng vai áo. Tôi cùng đơn vị ém quân gần Buôn Ma Thuột. Trước giờ nổ súng, ai cũng dùng những phút cuối để viết vội mấy dòng gửi về quê.
Tôi viết cho mẹ: “Con vẫn khỏe. Hẹn mẹ mùa lúa mới.”
5 giờ sáng, pháo của ta đồng loạt khai hỏa. Đất dưới chân rung lên bần bật. Tôi lao lên, balô nặng trĩu, nhưng lòng nhẹ như gió. Người anh em bên cạnh, anh Tuấn, vừa chạy vừa cười:
— Hưng ơi, trận này mà thắng thì coi như mở toang cánh cửa vào Sài Gòn rồi!
Chúng tôi đánh giáp lá cà trong những con đường nhỏ của thị xã. Đạn bay vù vù trên đầu. Khi lá cờ giải phóng được cắm lên nóc Sở chỉ huy địch, tôi đứng lặng người. Tôi biết: đất nước đang đổi sang một trang mới.
Ngày 24 tháng 3 năm 1975 – Giải phóng Huế
“Cố đô rạng rỡ trong buổi sớm bình yên hiếm hoi.”
Đơn vị tôi hành quân thần tốc từ Tây Nguyên ra Huế. Chưa bao giờ tôi thấy những bước chân của bộ đội lại mạnh mẽ đến vậy. Những ngày đánh giặc gian khổ, mất mát nhiều, nhưng hôm nay khi Huế hoàn toàn giải phóng, tôi cảm nhận một sự bình yên lạ lùng.
Người dân hai bên đường mang nước chè xanh, khoai luộc, bánh tét chạy ra đón:
— Bộ đội mình vô rồi!
Một bà mẹ cầm tay tôi run run:
— “Nhờ các con mà Huế lại thanh bình…”
Tôi nhìn lên mái trường, ngôi chùa, dòng Hương Giang lặng lẽ trôi… Và nghĩ: đời mình đi qua chiến tranh, chỉ mong những đứa trẻ sau này không biết đến tiếng bom.
Ngày 29 tháng 3 năm 1975 – Đà Nẵng sụp đổ
“Một ngày hành quân như gió lốc.”
Tin Đà Nẵng hỗn loạn, địch rút chạy trong hoảng loạn, lan nhanh qua đơn vị. Chúng tôi nhận lệnh tiến vào, không ngủ suốt 2 ngày đường.
Đà Nẵng lúc đó như một dòng người cuộn chảy. Bộ đội tràn vào thành phố trong tiếng hò reo của dân. Tôi nhìn thấy một bé gái chừng 6 tuổi, ôm con búp bê sứt, chạy theo đoàn quân:
— Chú bộ đội! Chú bộ đội vô rồi!
Tôi cúi xuống xoa đầu em, lòng mềm như nước. Những hình ảnh ấy theo tôi đến tận bây giờ – 40 năm sau vẫn không phai.



