Bài viết

Nhật ký trong chiếc hộp gỗ

Đà Nẵng12/05/2026Trần Nguyễn Tuấn Anh2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẩu truyện ngắn: Nhật ký trong chiếc hộp gỗ

Chiều cuối tháng bảy, Minh – đoàn viên phường – cùng nhóm bạn đến thăm ông Tư, một cựu chiến binh đã ngoài tám mươi tuổi. Căn nhà nhỏ cuối hẻm yên ắng, chỉ nghe tiếng quạt máy quay đều.

Minh mở máy quay, lễ phép hỏi:

— Dạ ông ơi, tụi con đến để nghe ông kể chuyện ngày xưa.

Ông Tư cười hiền, đôi mắt nhăn lại:

— Chuyện xưa dài lắm, mấy đứa có nghe nổi không?

— Dạ, tụi con muốn nghe để kể lại cho người trẻ sau này.

Ông im lặng một lúc rồi chậm rãi đứng dậy, lấy từ tủ gỗ ra một chiếc hộp cũ sẫm màu. Bên trong là cuốn sổ nhỏ đã ố vàng, vài lá thư và tấm ảnh đen trắng.

— Đây là nhật ký của thằng bạn thân ông, tên Hòa. Nó hy sinh năm hai mươi tuổi.

Cả nhóm lặng người.

Ông mở trang đầu tiên, giọng run run đọc:

“Nếu mai này tôi không về, mong đất nước hòa bình, trẻ con được đến trường, người già được sống yên vui…”

Minh nghe mà cổ họng nghẹn lại. Ngoài kia, tiếng xe cộ tấp nập, ánh nắng chan hòa trên con hẻm nhỏ. Hòa bình mà cậu đang sống hóa ra được đánh đổi bằng những ước mơ dang dở của bao người trẻ năm xưa.

Ông Tư vuốt nhẹ trang giấy:

— Nó chưa từng biết mặt con mình. Vợ nó lúc đó đang mang thai.

Không ai nói gì. Chỉ còn tiếng quạt quay và tiếng thở dài của thời gian.

Tối hôm đó, Minh dựng lại đoạn video, đăng lên trang thanh niên phường với tiêu đề: “Chiếc hộp gỗ và giấc mơ tuổi hai mươi.”

Video lan tỏa rất nhanh. Nhiều bạn trẻ bình luận: “Lần đầu em hiểu hòa bình quý đến vậy.”

Minh nhìn màn hình, nhớ ánh mắt ông Tư lúc chạm vào cuốn nhật ký. Cậu hiểu rằng có những ngọn lửa đã cháy qua chiến tranh, và hôm nay đang âm thầm sáng lại trong lòng thế hệ trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhật ký trong chiếc hộp gỗ | Câu chuyện thời hoa lửa