Nhật ký trong hầm trú bom
Năm 1968, trong thời điểm ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, tại một ngôi làng nhỏ ở Quảng Trị, có cô gái tên Lan mới 17 tuổi. Nhà Lan nằm gần khu vực thường xuyên bị pháo kích. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả làng lại chạy xuống những căn hầm đất tối om.
Lan có một quyển sổ nhỏ bọc vải. Trong đó, cô ghi lại mọi thứ mình chứng kiến: tiếng máy bay, những ngôi nhà cháy đỏ trong đêm, và cả những ước mơ rất giản dị như được đi học lại, được mặc áo dài trắng.
Một buổi chiều, pháo rơi rất gần làng. Khói bụi mù trời. Khi mọi người chạy xuống hầm, Lan phát hiện một em bé hàng xóm bị lạc ngoài đường. Không kịp suy nghĩ, cô lao ngược lên giữa tiếng nổ để tìm.
Người trong hầm chỉ nghe tiếng bom rung chuyển mặt đất.
Khoảng vài phút sau, Lan ôm đứa bé chạy về. Cả hai đầy bùn đất nhưng vẫn còn sống. Mẹ đứa bé bật khóc, còn Lan chỉ cười rồi nói:
“Còn sống là còn hy vọng.”
Nhiều năm sau chiến tranh, quyển nhật ký của Lan được gia đình giữ lại. Những trang giấy đã úa vàng, nhưng có một dòng được viết rất đậm:
“Em mong sau này trẻ con sẽ chỉ biết tiếng ve mùa hè, không còn biết tiếng bom.”
Câu nói ấy trở thành ký ức không thể quên với những người từng trải qua chiến tranh.
Rất nhiều nhân chứng của Chiến tranh Việt Nam đều kể rằng điều đáng sợ nhất không chỉ là bom đạn, mà là cảm giác chia ly và mất mát. Nhưng ngay trong hoàn cảnh khốc liệt nhất, con người vẫn giữ lòng nhân ái và niềm tin vào ngày hòa bình.



