NHIỆM VỤ ĐẶC BIỆT BẢO VỆ CẦU SÀI GÒN
Sau khi Xuân Lộc thất thủ, cánh cửa tiến về Sài Gòn ngày càng rộng mở.
Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, các đơn vị quân đội ta tiếp tục tiến về trung tâm thành phố.
Trong bối cảnh ấy, cầu Sài Gòn có ý nghĩa đặc biệt.
Đây là một trong những cây cầu quan trọng trên tuyến đường từ phía Đông vào nội đô Sài Gòn.
Nếu cây cầu bị phá hủy, việc cơ động lực lượng và phương tiện sẽ gặp nhiều khó khăn.
Đêm 27, rạng sáng 28 tháng 4 năm 1975, Trần Đức Thành cùng ba chiến sĩ đặc công được giao một nhiệm vụ đặc biệt liên quan đến việc bảo vệ cầu.
Theo lời kể của ông, phía đối phương đã bố trí bom từ trường nhằm phá hủy cây cầu khi lực lượng ta tiến vào.
Nhiệm vụ của tổ chiến đấu là tiếp cận hệ thống này và tìm cách vô hiệu hóa đường dẫn.
Đối với bốn người lính, đây là nhiệm vụ đòi hỏi sự bình tĩnh và chính xác cao.
Cầu Sài Gòn lúc ấy không chỉ là một công trình giao thông.
Nó là một vị trí chiến lược.
Bảo vệ cây cầu đồng nghĩa với việc giữ một tuyến đường quan trọng cho lực lượng tiến vào thành phố.
Trần Đức Thành khi ấy là người trẻ nhất trong tổ.
Ba người đồng đội của ông đều nhập ngũ trước, có kinh nghiệm chiến đấu lâu hơn.
Nhưng khi nhiệm vụ được giao, tuổi tác không còn là vấn đề.
Mỗi người có một vị trí, một nhiệm vụ.
Điều quan trọng nhất là hoàn thành công việc.
Đêm xuống.
Bốn người lính tiếp cận khu vực cầu trong điều kiện hết sức căng thẳng.
Họ phải quan sát hệ thống điện, xác định các đường dây và tìm cách phân biệt đâu là dây điện phục vụ chiếu sáng, đâu là đường dẫn liên quan đến hệ thống bom.
Đây là một nhiệm vụ mà sự nhầm lẫn có thể gây hậu quả nghiêm trọng.
Vì thế, từng thao tác đều phải hết sức thận trọng.
Trong ký ức của Trần Đức Thành, đó là một đêm ông không thể quên.
Ông biết rằng mình đang đứng trước một trong những công trình quan trọng trên hướng tiến vào Sài Gòn.
Ở phía trước là thành phố.
Ở phía sau là cả một chặng đường chiến tranh mà ông đã đi từ năm mười tám tuổi.
Và ngay lúc này, nhiệm vụ của ông cùng đồng đội là bảo đảm cây cầu vẫn có thể được sử dụng.
Những người lính không có nhiều thời gian để suy nghĩ về tương lai.
Họ chỉ biết thực hiện nhiệm vụ được giao.
Sau này nhìn lại, Trần Đức Thành hiểu rằng đêm bảo vệ cầu Sài Gòn là một trong những khoảnh khắc đặc biệt nhất trong cuộc đời mình.
Đó là lúc một người lính trẻ đứng trước ngưỡng cửa của một thành phố đang chuẩn bị bước sang một trang lịch sử mới.



