NHIỆM VỤ DUY NHẤT KHIẾN ÔNG ẨN PHẢI XIN CẤP TRÊN KHÔNG THỰC HIỆN
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Năm 1967, giữa lúc chiến trường miền Nam căng như dây đàn, Cụm tình báo H.63 nhận một nhiệm vụ tuyệt mật mà chỉ cần sơ sẩy là phải trả giá bằng cả mạng sống. Biết mức độ hiểm nguy, ông Tư Cang đã ba, bốn lần xin cấp trên cho chuyển nhiệm vụ sang nhánh khác. Nhưng đáp lại chỉ là sự cương quyết: Không ai làm được ngoài H.63. Dù phải hy sinh, các anh cũng phải hoàn thành.
Nhiệm vụ ấy là đưa một tài liệu đặc biệt cho một điệp viên của nước bạn, người đã leo lên vị trí quan trọng trong một đại sứ quán ở Sài Gòn. Do đường dây thông tin giữa họ bị đứt, ta được yêu cầu làm cầu nối. Nhưng để trao được tài liệu, chỉ có một cách: Phạm Xuân Ẩn phải trực tiếp lộ diện. Ý nghĩ ấy khiến ai nghe cũng lạnh sống lưng. Nếu điệp viên kia đã đổi phe, hoặc chỉ cần một sự nghi ngờ nhỏ, CIA sẽ lập tức khép vòng vây. Cả mạng lưới H.63 có thể bị xóa sổ trong chốc lát.Ông Ẩn lặng người. Ông biết, nếu xuất hiện công khai để tiếp cận điệp viên kia, đồng nghĩa với việc tự đặt mình vào tầm ngắm. Ông lo cho gia đình, cho vợ con. Nhưng cuối cùng, ông chỉ nói một câu với ông Tư Cang, gần như một lời giao phó: “Nếu cấp trên đã quyết… thì tôi với anh cùng vào trận”.Bốn tháng chuẩn bị căng thẳng trôi qua. Đến ngày quốc khánh của đại sứ quán, buổi tiệc đứng đông đủ quan khách ngoại giao. Ông Ẩn là khách mời, còn ông Tư ngồi trong xe, đóng vai tài xế. Trước khi ông Ẩn bước xuống, ông Tư thấp giọng: “Nếu thất bại, tụi nó sẽ dẫn anh xuống đây. Tôi có súng trong cốp… tôi sẽ chiến đấu tới cùng”.Giữa ánh đèn và tiếng cụng ly, ông Ẩn cầm ly rượu vang, điềm tĩnh tìm mục tiêu. Khi tiến đến gần, ông chỉ khẽ nói: “Ông có thư bên nhà gửi”. Điệp viên kia cụng ly một cái rất khẽ động tác như vô tình nhưng đã nhận tài liệu nhỏ xíu trong tay. “Tôi sẽ gặp anh ở đâu?”, ông ta hỏi. “Tòa soạn Time” ông Ẩn đáp, cố giữ cho giọng mình không run. Nhưng chân trái của ông thì run lên bần bật như chính ông thú nhận sau này: “Mười lăm năm làm tình báo, chưa khi nào tôi căng thẳng đến vậy”.Dưới sân, ông Tư ngồi sau vô lăng, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, chỉ biết dõi mắt lên cầu thang. Nửa giờ… một giờ… rồi hai giờ trôi qua chậm chạp. Khi ông Ẩn bước xuống, cả hai im lặng. Chỉ đến khi xe nổ máy, ông Ẩn mới nói khẽ: “Đi về, anh Tư”.Ba ngày sau, điệp viên kia cho người đến tòa soạn Time để xác minh. Một tuần kế tiếp, Trung tâm báo về: “Nhiệm vụ hoàn thành. Cắt đuôi”. Nhưng ông Tư chỉ thở dài. Làm sao cắt được? Từ giờ trở đi, chỉ cần người kia thay lòng, an nguy của ông Ẩn sẽ mong manh như chỉ tóc. Suốt những năm còn lại cho đến ngày 30/4/1975, Phạm Xuân Ẩn sống và làm việc trong nỗi lo âu âm ỉ. Nếu người điệp viên nước bạn kia thay lòng… Nhưng thật may, điều đó đã không xảy ra.



