Nhiệm vụ quốc tế trên đất Campuchia
Ông Ba ngồi trước hiên nhà ở xã Khánh Trung, đôi mắt đã mờ theo năm tháng nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Mỗi khi gió chiều thổi qua hàng tre, ông lại nhớ về những ngày thực hiện nhiệm vụ quốc tế trên đất Campuchia—nơi tuổi trẻ của ông đã đi qua trong khói lửa và tình người.
Năm ấy, ông Ba mới tròn hai mươi. Rời quê hương, ông cùng đồng đội hành quân sang Campuchia làm nhiệm vụ giúp bạn thoát khỏi nạn diệt chủng. Những cánh rừng rậm rạp, những con đường đất đỏ lầy lội, và cả những đêm dài căng thẳng đã trở thành một phần không thể quên. Nhưng điều ông nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội và tình cảm của người dân Campuchia dành cho bộ đội Việt Nam.
Có lần, đơn vị ông dừng chân tại một ngôi làng nhỏ. Người dân nghèo, thiếu thốn đủ thứ, vậy mà họ vẫn chia cho bộ đội từng bát cơm, từng ngụm nước. Một bà cụ nắm tay ông, nói bằng giọng run run: “Cảm ơn các con đã đến.” Lúc ấy, ông Ba chỉ biết siết chặt tay bà, thấy trong lòng mình có một điều gì đó lớn hơn cả nhiệm vụ—đó là trách nhiệm và tình người.
Trong một trận càn, đơn vị ông bị phục kích. Tiếng súng nổ vang giữa rừng, đất đá tung lên mù mịt. Người bạn thân nhất của ông—anh Tư—đã ngã xuống ngay bên cạnh. Ông Ba vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy, khi anh Tư nắm tay ông, cố nói lời cuối: “Ráng sống… về kể lại cho quê mình…” Câu nói đó theo ông suốt cuộc đời.
Chiến tranh qua đi, ông trở về Khánh Trung, mang theo những vết thương không chỉ trên cơ thể mà cả trong tâm hồn. Nhưng ông chưa bao giờ hối hận. Ông tin rằng những gì mình và đồng đội đã làm là đúng—không chỉ vì Tổ quốc, mà còn vì những con người từng chìa tay ra giữa khốn khó.
Bây giờ, mỗi chiều, lũ trẻ trong xóm vẫn hay tụ tập quanh ông, nghe kể chuyện. Ông Ba không kể về chiến công, mà kể về những con người, những ký ức, và bài học về lòng nhân ái.


