Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nhiều lần chết hụt (1)

Năm 1952, ông Nguyễn Đình Danh, 25 tuổi, ở xã Hưng Quang, huyện Hưng Nguyên (nay là xã Hưng Chính, TP Vinh, tỉnh Nghệ An) đăng ký tham gia lực lượng thanh niên xung phong (TNXP) và được biên chế vào Đại đội 206, Đội TNXP 34. Ông đã cùng các đồng đội tham gia lao động, mở đường, vận chuyển lương thực, vũ khí, đạn dược phục vụ nhiều chiến dịch ở Tây Bắc và Điện Biên Phủ.

Thái Nguyên17/07/2026Lê Quý Biên (Võ Nhai)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1953, Đội TNXP 34 làm nhiệm vụ mở đường và bảo đảm giao thông trên tuyến đường dài gần 200km từ Suối Rút (Hòa Bình) đến cây số 31 Tuần Giáo đi Điện Biên. Các tuyến đường đều được yêu cầu làm nhanh chóng và bí mật. TNXP trở thành lực lượng sát cánh với bộ đội, có mặt ở những nơi khó khăn, gian khổ nhất, tham gia trực tiếp các nhiệm vụ quan trọng như mở đường, rà phá bom các loại và san lấp hố bom, bảo đảm giao thông thông suốt; tổ chức vận chuyển lương thực, vũ khí, chăm sóc thương binh...

Ông Danh kể: “Hồi đó, núi rừng Tây Bắc còn hoang sơ, cây cối rậm rạp. Chiều tối chập choạng, trời âm u và rét, đơn vị của tôi đang gồng gánh lương thực, vật chất hậu cần vượt đèo. Đường dốc cheo leo, một bên là núi cao, một bên là vực thẳm. Bỗng một con cọp rừng ở đâu lao tới, định vồ lấy tôi. May mắn tôi nhanh trí lùi lại, xoay người, con cọp chỉ vồ được đôi gánh và lao xuống vực. Thoát được móng vuốt của cọp trong gang tấc, tôi hô hoán: “Có cọp, có cọp anh em ơi!”. Tất cả mọi người xúm lại, soi đèn và châm đuốc, chỉ kịp thấy bóng dáng con cọp nhanh chóng vùng dậy rồi lao vào rừng sâu. Lại có lần, đơn vị tôi đi gánh gạo. Đã nhiều hôm trời đổ mưa, đường trơn, đất ngấm nước lâu ngày nên sạt lở. Tôi đi trước, bỗng dưới chân chao đảo, đất sụt lún, bao gạo đang vác trên vai rơi xuống vực, hai chân bị chôn chặt dưới bùn đất, lôi mãi mới lên. Trong khi đó, một mảng lớn đất đá trên núi sạt xuống, có hai đồng đội trong đơn vị đi sau, không may bị vùi lấp. Cả đơn vị gào thét, cố gắng đào bới đất đá cứu đồng đội nhưng không kịp. Họ đã mãi mãi gửi lại tuổi xuân ở Tây Bắc...”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn