Bài viết

NHỊP ĐẬP TRONG LÒNG ĐẤT ĐỎ

Tây Ninh20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Miền Đông Nam Bộ những năm 1970 là một "chảo lửa" đúng nghĩa. Đất đỏ bazan không chỉ nhuộm thắm màu máu mà còn khét lẹt mùi thuốc súng. Tại sở chỉ huy Cục Hậu cần Miền Đông, ông Đinh Văn Vân đang gập người trên tấm bản đồ tác chiến.

Nhiệm vụ lần này vô cùng khẩn cấp: Phải chuyển 20 tấn đạn pháo và nhu yếu phẩm cho Trung đoàn đang bị vây hãm tại một cao điểm quan trọng, trong khi con đường độc đạo đã bị máy bay B-52 đánh nát.

"Anh Vân, đi chuyến này là nắm chắc 5 phần chết. Thám báo và pháo hạm địch đang quần thảo dữ dội," một đồng chí lo lắng.

Ông Vân chỉ lặng lẽ cài lại chiếc khuy áo quân phục, đôi mắt kiên định: "Anh em phía trước đang nhịn đói, thiếu đạn để đánh giặc. Hậu cần chúng ta lùi một bước, tiền tuyến sẽ mất một tấc đất. Phải đi!"

Đêm đó, ông Vân không ngồi ở văn phòng chỉ huy. Ông trực tiếp leo lên cabin chiếc xe tải dẫn đầu cùng Sáu "Vô Lăng". Đoàn xe lặng lẽ xuất phát dưới ánh đèn gầm mờ ảo, men theo những cánh rừng cao su bị tàn phá.

Khi đoàn xe đến gần Lộ 13, pháo sáng địch bỗng rực bầu trời như ban ngày. Tiếng động cơ phản lực gầm rú. Ông Vân ra lệnh cho đoàn xe dừng lại, tấp sát vào vách đá. Trong khoảnh khắc sinh tử, ông nhận thấy quy luật oanh tạc của địch có khoảng nghỉ 5 phút giữa hai đợt pháo.

"Sáu, chuẩn bị. Đúng 5 phút sau khi loạt pháo này dứt, cậu nhấn ga hết cỡ. Chúng ta sẽ băng qua tọa độ chết này trước khi đợt pháo sau kịp dội xuống!" - Ông Vân ra lệnh, tay nắm chặt cuốn sổ tay ghi chép lộ trình.

Chiếc xe lao đi giữa khói bụi mù mịt, đất đá bắn ràn rạt vào vỏ thép. Sức ép của những quả đạn pháo nổ gần đó làm kính chắn gió rạn nứt, nhưng ông Vân vẫn bình thản chỉ đường. Nhờ sự tính toán chính xác và lòng quả cảm, đoàn xe đã lách qua "khe cửa hẹp" của tử thần.Khi những hòm đạn cuối cùng được dỡ xuống và trao tận tay các chiến sĩ đang bám trụ tại cao điểm, trời cũng vừa hừng sáng. Những người lính bộ binh ôm lấy ông Vân, nước mắt hòa cùng bụi đường và thuốc súng.

Chiến dịch lần đó đại thắng. Trong báo cáo tổng kết, tên của trợ lý Đinh Văn Vân chỉ được nhắc đến khiêm nhường như bao người lính hậu cần khác. Nhưng với những người lính năm ấy, ông chính là người đã dệt nên mạch máu cho sự sống, là đóa hoa thầm lặng nở giữa rừng cháy, mang theo nhịp đập của hòa bình gửi vào lòng đất đỏ Miền Đông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn