NHỊP MÃI TIẾNG MÁY THÔNG TIN
Câu chuyện về một chiến sĩ thông tin trẻ giữ mạch liên lạc giữa những trận bom ác liệt, nơi từng tín hiệu điện báo là sự sống còn của cả đơn vị.
Những năm kháng chiến chống Mỹ, Hà Nội nhiều lần rung chuyển bởi bom đạn. Trong những căn hầm nhỏ sâu dưới lòng đất, các chiến sĩ thông tin vẫn ngày đêm giữ vững “mạch sống” của chiến trường.
Phạm Quang Dũng khi ấy mới đôi mươi, được phân công trực máy điện báo. Trước mặt anh là chiếc máy truyền tin cũ kỹ, bên cạnh là cuộn dây tín hiệu và bản mã Morse đã thuộc nằm lòng.
Mỗi khi còi báo động vang lên, cả thành phố chìm vào bóng tối, nhưng trong hầm thông tin, ánh đèn đỏ nhỏ vẫn không tắt. Dũng và đồng đội thay nhau trực máy, mắt dán vào tín hiệu, tai lắng nghe từng nhịp “tít… tít…” khẩn cấp.
Có những đêm, máy hoạt động liên tục không ngừng nghỉ. Từng dòng tin từ các đơn vị ngoài mặt trận gửi về, yêu cầu tiếp tế, báo cáo tình hình, hoặc chỉ đơn giản là xác nhận an toàn. Dũng hiểu rằng, chỉ cần chậm một tín hiệu, cả một đơn vị có thể rơi vào nguy hiểm.
Một lần, trong lúc bom nổ gần khu vực trực, đất rung mạnh làm hệ thống điện chập chờn. Nhưng Dũng vẫn giữ chặt tai nghe, cố gắng nối lại liên lạc. Khi tín hiệu thông suốt trở lại, anh mới thở phào, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Đồng đội anh từng nói:
“Người ta đánh trận ngoài kia, còn mình đánh trận với thời gian và tín hiệu.”
Sau hòa bình, Dũng trở về cuộc sống đời thường. Nhưng mỗi khi nghe tiếng “tít tít” của máy móc, ông lại nhớ về những đêm không ngủ, nơi một nhịp tín hiệu nhỏ bé đã giữ vững cả một mạch liên lạc chiến trường.
Ông thường nói:
“Thời ấy, chúng tôi không chỉ truyền tin. Chúng tôi truyền cả niềm tin.”



