Nhớ Đại đội trưởng
NHỚ ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG
Tôi về đơn vị thì thấy anh Bồng lúc đó làm Trung đội trưởng của trung đội 1. Tôi và anh có thời gian ngắn sát cánh cùng nhau trên chốt ngầm Một , BakAn -Lung . Vùng đất lành ít dữ nhiều nên chẳng có người dân nào dám bén mảng tới , mặc dù Phum Cầm Pa Rạ cũng không xa lắm . Thời gian đầu chúng tôi ở đây bình yên . Tùy nghi săn bắn. Những tay săn thú cứ mờ sáng xuất phát , nửa buổi quay về. Được con mang, tự gánh . Trúng con nai, bắn "ba phát gọi". Tiếng bắn kêu trợ giúp quen thuộc của lính rừng . Cận kề Tết năm 1980 , Trung đội phó Quách Sỹ Quyên đi kiếm chút thịt rừng về liên hoan cuối năm . Bám theo dấu chân mới rợi của bầy heo rừng, đi theo dấu mãi rồi bị lạc lối tới chân núi Đăng Rech . Ngủ lại đêm . Sáng hôm sau chờ mặt trời mọc lên mới xác định được hướng quay về. Lúc này anh Mão,chính trị viên phó ở chốt đứng ngồi không yên. Phát hoảng phải dùng súng M79 bắn gọi! Gần chiều , anh Quyên cũng kịp quảy con mang đã mổ bỏ bộ lòng về đón năm mới . Nhịn đói gần hai ngày vẫn cố đem thịt tươi về cho đồng đội. Không như anh Quyên đi săn một mình , anh Bồng sáng nào cũng dắt theo một lính, phải mang M79 hẳn hoi. Có thể chiến đấu khi cần. Tôi được anh dẫn theo nhiều lần . Rất nhiều lần nai,mang, bò tót , khó thoát một khi anh đã nâng súng lên bóp cò . Có một lần tìm đến trưa không được con thú nào trong tầm ngắm . Chúng tôi men theo bờ suối cho bớt nắng . Tầm này thú rừng cũng lo núp mát . Định đi về , thì thấy tổ ong lủng lẳng chỉ vừa tầm với, đằng trước . Anh Bồng nói:-Bữa trưa đây rồi. Lấy mật đóng đầy hai bi đông còn anh em mình uống cho đã ! Nói làm liền . Hai anh em gom cành cây,lau lách, lá khô cuộn lại. Để khẩu AK nơi tôi đứng. Anh cầm bó bùi nhùi, tay kia bật lửa, dáng lom khom tiếp cận tổ ong. Hệt như, chiến sĩ ôm bộc phá vào đánh cửa mở. Khói ít, lửa nhiều. Từng đụn rồi từng mảng ong rơi xuống, bay ào ào như gió bão. Chúng tôi tá hoả bỏ chạy ,chắc cả trăm mét . Khi thấy không còn ong bay theo , anh Bồng hỏi:- Súng đâu? Tôi chỉ xách khẩu M79 của mình khi bị ong đuổi . Quay lại lấy AK , nhìn tổ ong chớp chớp cảnh giác, như giễu cợt. Anh Bồng hăm: " Chờ đấy,ông chưa thua đâu .Bây giờ mà mò vô đốt nữa là phù mình ! " Vừa bước , anh vừa nhắc nhở cảnh báo tôi . Không đi thêm nữa, dừng lại anh hỏi:- Từ sáng đến giờ đã qua suối mấy lần? Tôi ú ớ... Tôi bước theo anh như gã nhà quê ngồi sau xe ôm vào thành phố lần đầu . - Đi rừng lần sau cậu phải để ý quan sát chứ. Suối lớn,khe nhỏ,hồ, rừng xanh, bãi tráng. Nơi nào có điểm cao phải lấy đó mà định hướng, xăm xăm bước như cậu làm sao nhớ lối mà về . Thì ra, anh đang truyền cho lính mới các kỹ năng cần thiết để tồn tại ở rừng. Trong lúc anh trèo lên ngọn cây để xác định hướng về . Đứng dưới ,tôi nghĩ đã đi lạc . Anh nói : -Mình đi quá xa rồi , biên giới Thái Lan hướng này , anh chỉ tay xác định . Quay lại, đi chênh chếch sang phải sẽ gặp con đường , anh quả quyết ...... Rất chính xác . Chúng tôi ra gặp con đường thì mặt trời đã xuống khuất ngọn cây , đoạn vạt rừng xanh thứ hai từ ngầm Một đi lên ngầm Hai . Vạt rừng này có loại trái cây giống như trái Bứa ở quê tôi. Ở đây có đứa nói trái Gùi , có đứa gọi là trái Quy , trái chín ngọt lịm, vàng ươm . Thân của loại này như dây leo đan chật một vùng. Chúng tôi đu dây, hoèn cây xuống hái quả. Đói cả ngày, nên ăn đến tức bụng. Sẩm tối vào chốt . Anh Kỉnh trung đội phó nói :- Tưởng thầy trò ông vượt biên! Anh Việt đại đội trưởng:-Bị lạc à? Lính tráng vậy đó, đi cải thiện được thì ấm chưng răng cả đơn vị. Giờ cả ngày đi đuối sức về chẳng có tiếng an ủi, lại bị trêu ngươi.Đầu mùa mưa năm 1980 chúng tôi rời BakAn- Lung. Anh Bồng về nước học trường quân chính quân khu 5 . Học xong anh trở lại đơn vị làm Đại đội phó . Năm sau nhận chức Đại đội trưởng. Mấy năm qua đơn vị chúng tôi di chuyển đến năm lần vị trí đóng chốt . Những nơi này phải xây dựng từ đất rừng nguyên sinh. Vậy nên việc bày binh, bố trận dồn lên vai Đại đội trưởng. Nhớ hồi chiến dịch X2 mùa khô năm 1983. Anh Bồng dẫn nửa đại đội tham chiến. Gần đến giờ G. Dãy núi khuất trong sương mờ từ từ hiện ra. Lính tráng sởn gai ốc ! Anh Bồng lo lắng: -"Nó ở trên đó, trận địa mình ở đây thì đánh đấm gì?" Vào trận, khẩu ĐKZ 75 của chúng tôi chỉ khạc được hơn chục quả đạn. Địch phản pháo, chính xác và áp đảo về hoả lực . Mà hoả lực đối đầu chủ yếu cũng là ĐKZ 75 , ở trên cao chúc nòng nã xuống thì quân nào chịu cho nổi! Quần quật chống chọi trong vô vọng . Quá thất thế. Càng về trưa càng tai hại. . .Hết nước uống ! Khát nước. Nóng ran người như ở cạnh lò nung gạch , người khô khốc . Mọi người lần lượt kiệt sức ! Đội hình loạn lên, lính đi tìm nước trong hoảng hốt . Thảm hoạ tột cùng! Lệnh lui quân! Lần đầu tiên chúng tôi phải làm cái việc cực chẳng đã của lính chiến.Chúng tôi sửa soạn hai đồng đội nằm kề nhau ngay ngắn. Chúng tôi dùng tay, dùng xẻng vun đất lại. Cố lấp che cho kín thi thể của bạn mình. Đại đội trưởng Bồng đi sau cùng lúc rút lui . Hai chiến sĩ đó lính vận tải khiêng đến , vậy nên chúng tôi đâu biết tên gì , thậm chí chẳng biết ở đại đội hoặc tiểu đoàn nào ! Chúng tôi đành bỏ đồng đội mình nơi rừng sâu, núi thẳm. Chúng tôi lúc này không còn đủ sức lực và thời gian nên không thể chôn cất kỹ càng bạn mình. Chúng tôi biết rằng ở trên trời ,ở dưới đất có quá nhiều loài hoang thú ăn thịt! Không ai nói ra nhưng ai cũng hiểu , những chiến sĩ nằm lại trong trường hợp này khó có cơ hội tìm kiếm khi ta quay lại để lấy hài cốt . Một chiến dịch được chuẩn bị tưởng kỹ càng , tưởng chắc thắng . Ai dè , sư đoàn tôi bị thất bại , bị thua xiểng niểng ! Đôi khi chúng ta thường được mơn trớn, tự vỗ về trong các trận thắng. Ai cũng thấy lâng lâng như gần trở thành anh hùng . Trận thua tồi tệ này chẳng ai tìm anh hùng. Nhưng rất nhẹ nhàng, nó đánh tuột khí phách một mớ chỉ huy. Chẳng nói đâu xa, sau trận đánh này,tại đại đội tôi, bốn người bị lung lay ... Một Đại đội phó, một Trung đội trưởng đi phép. . . Không thấy qua lại đơn vị ! Cũng sau trận thua này, Đại đội trưởng chúng tôi lên chức. Anh chia tay đại đội 16 tại chốt A1.Lúc bấy giờ anh Bồng được đánh giá trong top sĩ quan triển vọng . Anh đã chọn nghiệp lính làm nghề . Một lựa chọn không dễ tại thời điểm này . Một bước tiến đầy thử thách khi nhận chức Tiểu đoàn phó bộ binh , bởi từ chục năm nay anh ở đại đội hoả lực trợ chiến . Về chỉ huy tiểu đoàn 7 trong thời gian ác liệt nhất . Chiến dịch mùa khô năm 1984 đơn vị lập công lớn. Chưa kịp nghĩ ngơi, các vị chỉ huy bề bộn đang chuẩn bị cho chiến dịch núi Hồng . . . Bỗng nhiên anh Bồng gặp chuyện : Sau chiến thắng vang dội của chiến dịch 547 . Ở dưới đại đội 3 chọn những gương chiến đấu điển hình . Việc "bó đũa chọn cột cờ" đi dự đại hội mừng công, không có tên Cưng trong danh sách .Nó cho rằng người xứng đáng thay mặt đơn vị đi báo công phải là nó . Phạm Cưng tức tối. Cơn tức âm ỉ ngấm dần biến Cưng điên loạn tức thời , không ai can ngăn kịp. Thằng Cưng trút cả băng AK vào Tân , đại đội trưởng C3. Nó cắt đứt đường liên lạc hữu tuyến từ đại đội đến tiểu đoàn , rồi tốc sức ôm súng chạy xộc lên nhà chỉ huy tiểu đoàn bung lựu đạn... không ai ngăn cản kịp. Hành động đột ngột vô cùng nguy hiểm của Phạm Cưng làm cho nhiều quân nhân lâm nạn. Tân và anh Bồng không thể sống được nữa! Đã hơn mười năm đánh trận . Từ mặt trận Nam Lào , mặt trận Tây Nguyên rồi tới chiến trường Cam Pu Chia . Tiểu đoàn phó , Thượng úy Bùi Xuân Bồng phải lìa đời bởi chính chiến sĩ của mình gây ra . Anh chết đột ngột . Tức tưởi. Cả đơn vị tôi ngơ ngác, sững sờ vĩnh biệt anh.



