Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nhớ một người Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Xứ Thanh

Nhớ một người Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Xứ Thanh

Đồng Tháp28/03/2026Hồ Trường An (Phường Mỹ Ngãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước ban thờ hai người con, mẹ chắp tay lặng lẽ, thẫn thờ, mắt nhìn chăm chăm hai di ảnh mà đã nhiều năm như vậy rồi mẹ vẫn thế. Tôi bỗng nhớ câu ứng vào đời mẹ “Hai lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ....” . Trước mặt mẹ là hai tấm Bằng Tổ quốc ghi công hai người con của mẹ: Liệt sỹ Lương Văn Tăng, SN 1954, hy sinh năm 1978 và liệt sỹ Lương Ngọc Băng, SN 1957, hy sinh năm 1979, đều tại chiến trường biên giới Tây Nam.
Mẹ cho biết, thường thì mỗi dịp lễ, tết hay ngày kỉ niệm Thương binh liệt sĩ 27/7 hàng năm, các cấp chính quyền địa phương, các cơ quan đoàn thể và bà con giềng xóm đều đến động viên tặng quà cho mẹ. Nhiều người còn ở lại cùng mẹ nấu ăn, chuyện trò rôm rả làm mẹ rất vui...
Mẹ ngồi đó, ánh mắt nhòe khô nhìn xa, trông ngóng, như là con mẹ sắp về.
Mẹ Nghé kể. hồi nhỏ, Tăng là đứa con rất hiếu thảo và khéo tay. Nó làm hết mọi việc trong nhà vì thương mẹ. Nó bảo, mẹ khổ nhiều rồi nên muốn mẹ có thời gian nghỉ ngơi. Tăng còn là đứa chăm học và học rất giỏi. Khi đến tuổi trưởng thành, nó viết đơn tình nguyện nhập ngũ, và từ đó, nó đi đằng đẵng, mẹ chỉ mong được ôm nó một lần. Ấy vậy mà đấy chỉ là điều ước của mẹ thôi. Vừa kể, người mẹ run lên bần bật, hai dòng lệ hiếm hoi chảy mãi, mẹ đã khóc nhiều đến cạn khô nhưng tiếng nấc cứ như xói vào tim tôi. Nhìn mẹ, tôi cũng dàn dụa nước mắt và không nén nổi lòng cảm thương xúc động. Lặng một hồi lâu, mẹ chia sẻ tiếp. Năm 1979 là năm mẹ nhận tin con trai thứ hai hi sinh... Vậy là cả hai đứa ra đi mãi mãi, vừa kể, mẹ lại nấc lên khô khốc, nước mắt mẹ đã cạn vì khóc ròng gần 50 năm nay. Chiến tranh đã đi qua gần 50 năm rồi, nhưng những vết thương lòng chưa thể gắn hàn trong những người MVNAH như mẹ Hà Thị Nghé đây. Đến thăm mẹ, tôi càng hiểu hơn về sự hy sinh của những Bà mẹ VNAH trên đất nước hình chữ S của chúng ta. Và hiểu thêm ý chí sắt son của các mẹ VNAH đã vượt lên hoàn cảnh, tuổi già, sự cô đơn để sống làm gương cho con cháu, cho cộng đồng, xã hội và đất nước. Tấm gương của các mẹ luôn chói người, góp phần giáo dục truyền thống yêu nước cho các thế hệ hôm nay.

Được biết, năm 1995, các cấp ngành liên quan đã đưa được hài cốt của liệt sĩ Lương Văn Tăng về an nghỉ tại nghĩa trang quê nhà, còn phần mộ của con trai thứ hai vẫn chưa được quy tập, mãi đến năm 2012 mới đưa được anh về. Nguyện vọng của gia đình đã được bù đắp và đến năm 2013, chồng mẹ, ra đi trong sự thanh thản. Từ đó, mẹ tiếp tục là trụ cột, là chỗ dựa tinh thần lớn cho cả họ hàng. Trong cuộc sống thường ngày, mẹ luôn răn dạy các con, cháu phải luôn phát huy truyền thống của gia đình cách mạng, chấp hành tốt các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước; tích cực lao động, sản xuất, phát triển kinh tế; trong gia đình phải kính trên, nhường dưới; đối với bạn bè, chòm xóm phải đoàn kết, thân thiện, yêu thương, giúp đỡ… Chính vì vậy, các con mẹ giờ đây đều yên bề gia thất, có công việc ổn định, mẹ luôn nhận được sự yêu quý, kính trọng của con cháu cũng như bà con lối xóm, và gia đình mẹ nhiều năm liên tục đạt danh hiệu gia đình văn hoá tiêu biểu.
Tôi viết bài này nhằm tri ân tháng 7, tháng mà tất cả chúng ta đều hướng tới công tác đền ơn đáp nghĩa, đời đời nhớ ơn các anh hùng liệt sĩ nhân ngày 27/7.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn