Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NHỚ MỘT THỦA CHIẾN BINH

Bước sang tuổi ngoài 80, người ta thường hay hoài cổ. Tôi cũng không nằm ngoài quy luật ấy. Mỗi dịp tháng 12 về, tôi lại nhớ ngày đầu được khoác trên mình bộ quân phục tươi mới, cùng các bạn đồng trang lứa nhập ngũ vào Tiểu đoàn 770, Trung đoàn 15, Quân khu Hữu Ngạn ngày 27-12-1972...

Hải Phòng30/03/2026Đoàn xã An Hưng (Đoàn xã An Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Huấn luyện xong, chúng tôi nhận lệnh vào chiến trường miền Tây Nam Bộ. Tôi được chiến đấu trong đội hình của Đại đội 1, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 10, Quân khu 9. Trận đánh đầu tiên là tiến công đồn địch ở Phụng Hiệp, Cần Thơ, cuối tháng 12-1974 làm tôi nhớ mãi.

Tham gia trận đánh, tổ của chúng tôi có 4 người, gồm anh Tường-Trung đội trưởng; Nguyễn Văn Đảng, cùng quê với tôi-Trung đội phó; anh Khiển và tôi là Tiểu đội trưởng, theo trinh sát Trung đoàn dẫn mũi đến mục tiêu. Hơn 4 giờ sáng hôm ấy, nghe hiệu lệnh nổ súng, tôi vác khẩu B40 lên vai ngắm bắn liền mấy quả. Tai tôi ù đi, lát sau mới lấy lại được bình tĩnh. Tôi quay lại hỏi Trung đội phó Nguyễn Văn Đảng, người vẫn luôn theo sát tôi: “Đạn của em đâu rồi?”. Anh hét vào tai tôi: “Bắn hết rồi còn đâu nữa!”. Chắc do hồi ấy còn trẻ, sức khỏe và chịu đựng tốt, chứ bắn cùng lúc mấy quả đạn B40, đáng ra tôi chẳng còn được như bây giờ!

Liền sau đó, giữa tiếng đạn pháo, chúng tôi nghe tiếng hô xung phong của chỉ huy đơn vị. Anh Đảng vội cầm AK vọt nhanh lên trước. Bỗng “đoàng” một tiếng, rồi tôi thấy chiếc mũ cỏ của anh sụp xuống. Tôi cố thu mình bò đến chỗ anh thì thấy anh bị thương vào đùi, máu chảy rất nhiều. Dùng hết cả cuộn băng cá nhân của anh mà máu vẫn thấm ướt cả, tôi lấy thêm cuộn băng của mình vội vã garo vết thương cho anh một cách nhanh nhất. Lúc này, chúng tôi đang ngồi trong hố pháo, đạn quân thù vẫn chiu chíu xung quanh. Dù máu chảy nhiều, rất đau và mệt nhưng anh Đảng vẫn nén chịu, không một tiếng kêu rên. Thấy tạm im tiếng súng, tôi quyết định dìu anh ra bến vượt bàn giao cho bộ phận tải thương rồi trở về vị trí chiến đấu. Lúc này chỉ còn tôi và anh Khiển, anh Tường cũng đã bị thương nặng và được cáng ra sau. Hai chúng tôi ngồi sát bên nhau, im lặng theo dõi tình hình. Cho đến cuối giờ chiều thì có lệnh quay về cứ để chuẩn bị lực lượng chiến đấu tiếp.

Cựu chiến binh Nguyễn Hữu Hề và Nguyễn Văn Đảng (hàng đầu, thứ hai, thứ ba từ trái sang) cùng đồng đội. Ảnh: QUANG DUY

Cuộc thử lửa đầu tiên này, tôi đã chứng kiến sự kiên trì, dũng cảm và sức chịu đựng phi thường của đồng đội mình. Điều đó đã tiếp cho tôi động lực và quyết tâm chiến đấu. Những nhiệm vụ và các trận đánh sau này như thế cuốn tôi đi cho đến ngày giải phóng miền Nam. Hoàn thành nhiệm vụ tiếp quản Cần Thơ, tôi được cử đi học ở Trường Sĩ quan Công binh. Tốt nghiệp, tôi về Binh đoàn 12-Bộ tư lệnh Trường Sơn, đi theo công trình xây dựng những tuyến đường ở các tỉnh biên giới. Khi về hưu năm 1986, tôi là Đại úy, bệnh binh hạng 4/4.

Trở về quê hương lúc này đã có bao nhiêu đổi thay, tôi tích cực tham gia công tác xã hội, đoàn thể; là Trưởng thôn, Bí thư chi bộ rồi Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Hà Lĩnh, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa. Là người lính trở về, tôi ấp ủ những ý tưởng phải làm gì để gia đình, bà con chòm xóm vượt qua đói nghèo, làm giàu trên chính mảnh đất quê hương. Và rồi thời cơ để tôi thực hiện khát vọng của mình đã đến. Năm 1997, với 2,5ha đất xin được của xã, tôi tiến hành trồng dứa rồi luân canh trồng thêm mía. Thời gian đầu do chưa có kinh nghiệm, dứa, mía bị sâu bệnh, mất mùa, sản lượng thấp. Có những lần tất cả vốn liếng mất sạch, tôi gần như trắng tay. Nhưng không vì thế mà tôi nản lòng, từ bỏ những ý định đang thực hiện. Vừa làm vừa rút kinh nghiệm, tôi còn đi học hỏi ở những người bạn đã thành công. Cuối cùng, những cố gắng của tôi đã được đền đáp. Đến nay, mỗi năm tôi thu hoạch được 40 tấn dứa/ha, mía là 90 tấn/ha. Tôi không chỉ nuôi được 3 con học đại học, có việc làm ổn định mà còn có điều kiện để phát triển kinh tế gia đình và giúp đỡ, tạo việc làm cho bà con địa phương. Tôi luôn mong rằng, giống như tôi, trong thời gian tới, những đồng đội của mình dù ở đâu, làm gì đều có cuộc sống ổn định, sức khỏe tốt. Khi có điều kiện thì gặp nhau, ôn lại một thuở chiến binh và động viên nhau tiếp tục phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, xây dựng gia đình, quê hương ngày càng giàu mạnh, phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn