Nhớ nhau qua từng nhịp thở
Khoảng cách giữa tiền tuyến và hậu phương là hàng trăm cây số, nhưng trái tim họ vẫn luôn hướng về nhau. Anh nơi chiến trường, em nơi quê nhà – mỗi người một hoàn cảnh, nhưng cùng chung một nỗi nhớ.
Có những đêm, anh nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng gió thổi qua tán lá, tưởng như nghe thấy giọng nói quen thuộc. Còn em, mỗi lần gió về, lại ngỡ như anh đang ở rất gần.
Những lá thư qua lại là sợi dây duy nhất nối liền hai người. Dù có khi phải chờ đợi rất lâu, nhưng mỗi lần nhận được thư, họ lại cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh.
Họ nhớ nhau không chỉ trong suy nghĩ, mà trong từng nhịp thở, từng khoảnh khắc của cuộc sống. Và chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua mọi thử thách.



