
Có những lần gặp không dài, nhưng nhớ cả đời. Với tôi, đó là ba lần được gặp Bác. Năm 1945, ở bản Thung (Đèo De)Hôm ấy, lớp học chúng tôi đón một Cụ già áo nâu, râu bạc, dáng chậm rãi, ánh mắt hiền. Cụ hỏi chuyện ăn ở, học hành rồi nói vài điều ngắn gọn: làm cách mạng phải kiên quyết, đã nói là làm, việc gì cũng nghĩ cho dân trước.Mãi sau này tôi mới biết, Cụ chính là Bác Hồ. Những năm kháng chiến, khi Bác về Phú TiếnBác ở trong lán nhỏ như bao người. Bộ quần áo kaki đã bạc màu, đôi dép cao su quen thuộc. Bác gần gũi, nói chuyện nhẹ nhàng, ai gặp cũng thấy ấm lòng. Năm 1968, tại Hà NộiDự Đại hội chiến sĩ thi đua nông nghiệp toàn quốc, tôi được gặp Bác hai lần. Bác bắt tay từng người, hỏi han giản dị rồi dặn: phải lo sản xuất, chống “giặc đói”; người làm tốt thì giúp thêm nhiều người khác cùng tiến bộ.Bác nói không nhiều, nhưng nghe rồi thì nhớ rất lâu.Ba lần gặp Bác, với tôi, là ba lần tự nhắc mình sống và làm việc cho tử tế, cho trọn trách nhiệm với dân, với Đảng. Nhớ Bác – giản dị thôi, là cố gắng làm cho tốt những việc của mình mỗi ngày.