Bài viết

Nhớ về mẹ Việt Nam anh hùng

Tây Ninh19/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đi qua hai cuộc chiến tranh ác liệt của dân tộc Việt Nam đã có biết bao người con ngã xuống cho Tổ quốc quyết sinh. Họ là niềm tự hào, niềm tin và lẽ sống của những người mẹ tảo tần, sẵn sàng hy sinh “núm ruột” của mình để giành lại tự do cho dân tộc. Thế hệ hôm nay được hưởng cuộc sống hạnh phúc, ấm no càng thấu hiểu và trân trọng công lao to lớn và đức hy sinh cao cả của các Mẹ Việt Nam anh hùng, những người đã âm thầm hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc. Cùng với các Mẹ Việt Nam anh hùng trên cả nước, tại quê hương Lâm Đồng, trong chống Pháp và chống Mỹ, những người mẹ, người vợ ngày đó luôn âm thầm động viên, tiễn chồng, tiễn con ra mặt trận chiến đấu vì Tổ quốc thân yêu.

Những ngày tháng 7, chúng tôi có dịp về thăm Mẹ VNAH Nguyễn Thị Nhất ở thôn Xuân Sơn, xã Xuân Trường, Thành phố Đà Lạt để nghe mẹ kể chuyện ngày xưa. Ngày đó cả 5 lần tiễn con đi, thì cả 5 lần mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nhất đều khóc thầm lặng lẽ. Trong số đó có 3 người là liệt sỹ do mẹ Nhất dứt ruột, mang nặng đẻ đau, hai liệt sỹ còn lại là con rể và con nuôi của mẹ. Trong cao điểm của cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc (từ 1969 - 1974), cả 5 người con của mẹ Nhất đều lần lượt ra đi và mãi mãi không về. Không còn nước mắt để khóc, những giọt nước mắt của người mẹ đã lặn vào trong, kìm nén nỗi đau để chờ đất nước nở hoa độc lập, kết trái tự do…

Sau 42 năm đất nước được giải phóng, với mẹ Nhất, mỗi lần lật giở những kỷ vật, di ảnh về những đứa con ngoan, thảo hiền, mẹ lại nhớ như in ngày tiễn các con lên đường chiến đấu. Lời mẹ dặn các con “Ra đi giữ trọn lời thề, làm trọn nghĩa vụ mới về quê hương” là động lực để các con của mẹ gồm: liệt sĩ Lê Thị Diệu Minh, hy sinh năm 1970; liệt sĩ Lê Văn Tân, hy sinh 1971, liệt sĩ Lê Hùng Việt, hy sinh năm 1972 đã cùng với các đồng chí, đồng đội chiến đấu anh dũng, xả thân mình cho Tổ quốc quyết sinh. “Đã là người Việt Nam, thấy đất nước mình như vậy thì con mình khi đã trưởng thành phải thực hiện bổn phận của một công dân đối với Tổ quốc, bản thân tôi cũng xác định rất rõ là phải chấp nhận hy sinh, đổ máu thì mới có được tự do”. Mẹ Nguyễn Thị Nhất bùi ngùi xúc động.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn