Bài viết

Những Ánh Đèn Bên Bờ Sông

Ninh Bình29/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Những Ánh Đèn Bên Bờ Sông

Năm 1974, khi chiến tranh ngày càng dữ dội, những ánh đèn le lói bên bờ sông vẫn thường xuyên xuất hiện vào mỗi buổi tối. Đó là ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn dầu từ những ngôi nhà xa xôi, nơi những người dân còn bám trụ lại với đất đai của mình. Ngôi làng bên sông, nơi gia đình ông Hòa sinh sống, không còn ồn ào như trước. Những năm tháng bình yên của thời gian trước đó đã bị chiến tranh nuốt chửng, những ngôi nhà ngói, những con đường mòn nay chỉ còn lại những dấu tích của một thời gian đã qua.

Từ khi chiến tranh nổ ra, gia đình ông Hòa đã phải thay đổi rất nhiều. Trước kia, căn nhà của ông ở ngay cạnh bờ sông, nơi có mảnh vườn nhỏ đầy hoa màu, là nơi mà gia đình ông đã sống hạnh phúc, nơi ông và vợ đã cùng nhau xây dựng cuộc sống. Nhưng bây giờ, căn nhà không còn bình yên như thế nữa. Chiến tranh đã mang đến những tiếng súng, những vụ nổ, và nhất là nỗi sợ hãi mà nó đem lại. Cứ mỗi đêm, những ánh đèn nhỏ bên bờ sông trở thành những điểm sáng duy nhất, chiếu qua làn sương mờ và bóng tối dày đặc.

Ông Hòa vẫn thường ngồi trên chiếc ghế gỗ gần cửa sổ, nhìn ra con sông, nơi mà bao giờ cũng có ánh đèn leo lét của người dân đi tìm nước, hay thắp nén nhang tưởng nhớ người đã khuất. Con sông, tuy không còn trong xanh như trước, giờ đây cũng bị những trận mưa lớn và dòng chảy thay đổi làm ô nhiễm, nhưng đối với ông Hòa, nó vẫn là một phần không thể thiếu trong đời sống của ông. Đó là nơi mà ông lớn lên, nơi chứng kiến những kỷ niệm tươi đẹp nhất trong đời.

"Chúng ta không thể quên được những ngày bình yên, không thể để chiến tranh xóa nhòa những ký ức đẹp đẽ này," ông Hòa tâm sự với vợ.

Bà Lan, vợ ông, nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt buồn bã. Bà nhớ lại những ngày thơ ấu, những buổi chiều đi dọc theo bờ sông, nghe tiếng chim hót, ngắm những con thuyền lướt qua, và tiếng nước róc rách dưới chân cầu. Thời gian đó như là một giấc mơ, và bây giờ, khi chiến tranh đến, bà cảm thấy như mình đã mất đi một phần của cuộc sống. Mọi thứ giờ đây đều có sự thay đổi, từ con sông cho đến những bước chân quen thuộc trong làng.

Một tối, khi ông Hòa đang ngồi bên cửa sổ, bà Lan lên tiếng:

"Anh Hòa, mình sẽ phải làm sao khi chiến tranh cứ kéo dài như vậy? Con sông này đã là một phần cuộc sống của chúng ta, nhưng giờ đây nó không còn mang lại sự bình yên nữa."

Ông Hòa thở dài, đôi mắt nhắm lại trong một khoảnh khắc. "Mình không thể làm gì hơn ngoài việc giữ lấy những gì chúng ta còn có. Con sông này, dù có thay đổi, vẫn sẽ là nơi chúng ta sống. Và dù thế nào đi nữa, mình sẽ không để chiến tranh tước đoạt tất cả."

Những ngày tháng chiến tranh trôi qua, gia đình ông Hòa vẫn bám trụ lại trong ngôi nhà cũ bên bờ sông, nơi họ đã từng sống hạnh phúc. Dù cảnh vật đã thay đổi, dù không khí chiến tranh nặng nề xung quanh, nhưng trong lòng ông bà, những ký ức đẹp đẽ về những buổi sáng yên bình, những buổi chiều đi dọc bờ sông, vẫn luôn tồn tại.

Một buổi tối, khi ánh sáng đèn dầu lấp loáng trên mặt sông, ông Hòa nhìn bà Lan rồi nói:

"Chúng ta sẽ giữ ngôi nhà này. Dù chiến tranh có đến đâu, dù đất nước có thay đổi thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ giữ lại con sông này, giữ lại tất cả những ký ức. Đó là điều duy nhất mà chúng ta có thể giữ được."

Những ngày tháng chiến tranh làm mọi thứ thay đổi, nhưng với ông Hòa và bà Lan, con sông, ngôi nhà cũ và những bước chân trên bờ sông vẫn là phần không thể thiếu của cuộc đời. Mỗi lần nhìn ánh đèn nhỏ bên bờ sông, họ lại cảm nhận được rằng dù cuộc sống có bão tố đến đâu, họ vẫn sẽ giữ vững niềm tin vào những giá trị đã qua, vào những ký ức về một thời đã qua nhưng không bao giờ bị xóa nhòa.

Và những ánh đèn bên bờ sông, mặc dù mờ nhạt, vẫn luôn tồn tại, như một ngọn đuốc nhỏ trong đêm tối, dẫn dắt mọi người tìm về những ký ức yên bình, tìm về những ngày tháng không thể quên, những ngày đã qua nhưng không bao giờ mất đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn