Những anh hùng liệt sĩ - thanh xuân gửi lại đất mẹ (1)

Sinh ra trên đất Thái Lan năm 1914 trong một gia đình người Việt yêu nước, Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu Trọng) luôn mang trong mình khát vọng được trở về giải phóng quê hương khỏi xiềng xích thực dân. Mười tuổi, anh được đưa về Quảng Châu học tập, rồi tham gia tổ chức Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội. Chính tại đây, anh được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đổi tên là Lý Tự Trọng như một cách gửi gắm kỳ vọng và niềm tin.
Thông minh, hoạt bát, ham học, Lý Tự Trọng không chỉ tiếp thu nhanh kiến thức mà còn sớm trở thành liên lạc viên, phiên dịch và cán bộ giao thông của tổ chức cách mạng. Năm 1931, khi mới 17 tuổi, trong một cuộc mít-tinh kỷ niệm khởi nghĩa Yên Bái tại Sài Gòn, anh đã nổ súng tiêu diệt tên mật thám định bắt đồng chí diễn thuyết. Hành động ấy khiến anh bị bắt, tra tấn và kết án tử hình.
Tại phiên tòa, anh đứng dậy tuyên bố đanh thép: “con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác”. Câu nói ấy sau này đã trở thành lý tưởng sống, thôi thúc bao lớp thanh niên Việt Nam giữ vững niềm tin, bản lĩnh, tích cực học tập, lao động, sáng tạo để góp phần vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Rạng sáng 21/11/1931, Lý Tự Trọng bước lên máy chém, miệng hát vang Quốc tế ca, hô to những lời bất diệt về Đảng, về cách mạng. Anh ngã xuống khi tuổi đời chưa tròn hai mươi, nhưng đã sống trọn trọn vẹn một đời dấn thân vì lý tưởng, như ngọn lửa tiên phong soi đường cho lớp lớp thanh niên Việt Nam sau này.



