NHỮNG BÀ MẸ, NGƯỜI DÂN GÒ CÔNG: HẬU PHƯƠNG KHÔNG TÊN LÀM NÊN LỊCH SỬ
Trường Đại học Hải Dương
Một cuộc kháng chiến dù có những vị tướng tài ba hay những chiến thuật xuất sắc đến đâu cũng không thể nào tồn tại và phát triển nếu thiếu đi sự chở che, nuôi dưỡng của nhân dân. Ở vùng đất Gò Công năm xưa, sức mạnh diệu kỳ giúp nghĩa quân Trương Định đứng vững suốt nhiều năm trời trước sức mạnh quân sự vượt trội của thực dân Pháp chính là tấm lòng yêu nước nồng nàn của hàng vạn người dân vô danh. Họ là những con người bình dị, quanh năm gắn bó với ruộng đồng, nhưng khi đất nước lâm nguy, mỗi người trong số họ đều trở thành một mắt xích quan trọng của cuộc chiến trường kỳ.
Đó là những người mẹ già thức trọn đêm bên bếp lửa để xay lúa, giã gạo, giặt giũ quân trang tiếp tế cho các chiến sĩ nơi chiến khu Ao Môn; là những em bé chăn trâu trên đồng nhanh trí làm nhiệm vụ cảnh giới, báo động mỗi khi quân Pháp đi tuần; và là những người nông dân hiền lành sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy tính mạng, chịu đựng sự tra tấn dã man của kẻ thù để nuôi giấu chiến sĩ ngay trong ngôi nhà tranh của mình. Sự che chở của đồng bào Gò Công không chỉ xuất phát từ lòng yêu nước chung chung, mà là tình cảm ruột thịt, coi nghĩa quân như chính con em của gia đình mình đang chiến đấu để bảo vệ sự bình yên cho xóm làng.
Kẻ thù có thể dùng đại bác, súng đạn hiện đại để phá hủy đồn lũy bằng gạch đá, nhưng chúng hoàn toàn bất lực trước mạng lưới "lòng dân" chăng khắp mọi ngõ ngách, dòng sông của vùng đất Nam Bộ. Những đóng góp không tên, những giọt mồ hôi, giọt máu và nước mắt thầm lặng của nhân dân Gò Công đã tạo nên một thế trận chiến tranh nhân dân rộng khắp, tiếp thêm nguồn sinh lực bất tận cho cuộc kháng chiến. Họ chính là lớp phù sa màu mỡ nuôi dưỡng ngọn lửa quật cường của dân tộc, khẳng định một chân lý lịch sử vĩnh hằng: Dân là gốc của nước, và sức mạnh lòng dân chính là pháo đài kiên cố nhất, không một thế lực hung tàn nào có thể quật ngã.


