Những "Bà mẹ nuôi quân" vùng ven và gùi sắn nghĩa tình
Mẹ Tám ở vùng Long Thới (Nhà Bè) là người đã che chở cho hàng trăm chiến sĩ đặc công Rừng Sát. Nhà mẹ nằm ở vị trí heo hút, giữa những kênh rạch chằng chịt. Mẹ kể về những buổi chiều giả vờ đi mò cua bắt ốc để quan sát động tĩnh của quân giặc, rồi bí mật mang những gùi sắn luộc, những vắt cơm nắm được bọc kỹ trong lá chuối ra bìa rừng cho các con. "Lính nó đi càn liên tục, nó đốt nhà, nó cướp gạo, nhưng lòng dân thì nó không cướp được," mẹ Tám bùi ngùi nói.
Có lần, địch nghi ngờ nhà mẹ có người trốn, chúng bắt mẹ ra tra tấn dưới nắng gắt suốt cả ngày trời. Mẹ vẫn một mực: "Tôi già rồi, chỉ biết đi làm ruộng thôi, không thấy ai hết." Những bà mẹ như mẹ Tám là chứng nhân cho sự hy sinh âm thầm nhưng vĩ đại nhất. Gùi sắn của mẹ không chỉ nuôi sống cơ thể người lính mà còn nuôi dưỡng niềm tin vào ngày thắng lợi. Mẹ là biểu tượng của hậu phương vững chắc, nơi mà tình mẫu tử đã vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi để bảo vệ những đứa con của Tổ quốc đang ngày đêm chiến đấu.



