Những bàn tay giữ lấy khẩu pháo
Đầu năm 1954, để chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, hàng trăm chiến sĩ pháo binh của Đại đoàn 351 nhận nhiệm vụ đưa những khẩu pháo cao xạ nặng hơn hai tấn vượt núi rừng Tây Bắc. Không có xe cơ giới, không có máy kéo, tất cả đều dựa vào sức người. Những sợi dây tời siết chặt vào vai, bàn tay bám cứng vào dây kéo, từng bước chân in sâu trên con đường lầy lội sau những cơn mưa rừng.
Cựu chiến binh Phạm Đức Cư nhớ rằng có những đoạn dốc dựng đứng, chỉ cần một người trượt chân là cả khẩu pháo có thể lao xuống vực. Vì vậy, mỗi chiến sĩ đều tự nhủ phải giữ thật chắc vị trí của mình. Người phía trước hô nhịp, người phía sau ghì dây, tất cả phối hợp nhịp nhàng như một cơ thể thống nhất. Không ai nghĩ đến sự mệt mỏi của bản thân, bởi ai cũng hiểu rằng mỗi khẩu pháo được đưa vào trận địa sẽ góp phần bảo vệ đồng đội và tạo nên thắng lợi của chiến dịch.
Có những ngày đôi chân phồng rộp, giày dép rách nát, nhiều chiến sĩ phải đi chân trần trên đá sắc. Vai áo sờn rách vì dây kéo, bàn tay bật máu nhưng tiếng hô "Cố lên!" vẫn vang vọng giữa núi rừng. Chính tinh thần đoàn kết ấy đã giúp những người lính hoàn thành nhiệm vụ tưởng chừng không thể thực hiện.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại con đường kéo pháo, ông Phạm Đức Cư luôn khẳng định rằng chiến thắng không chỉ được làm nên bằng vũ khí mà còn bằng sức mạnh của tình đồng chí, đồng đội. Mỗi người lính đã trở thành điểm tựa của người bên cạnh, cùng nhau vượt qua gian khổ để viết nên một trong những trang sử hào hùng nhất của dân tộc.



