NHỮNG BĂNG ĐẠN MANG THEO SUỐT HÀNH QUÂN
Đối với người lính nơi chiến trường, mỗi băng đạn không chỉ là vũ khí mà còn là niềm tin để bước tiếp. Câu chuyện là hồi ức về những băng đạn luôn mang theo bên mình của người lính thông tin – biểu tượng cho tinh thần sẵn sàng chiến đấu và ý chí không lùi bước.
Dù là lính thông tin, không trực tiếp tham gia xung phong trong những trận đánh lớn, nhưng ông Lê Văn Chắt chưa bao giờ rời xa khẩu súng và những băng đạn mang theo bên mình. Với ông, đó không chỉ là phương tiện tự vệ, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của một người lính giữa chiến trường.
Mỗi lần chuẩn bị hành quân, việc đầu tiên của ông là kiểm tra lại số băng đạn. Chúng được xếp gọn gàng trong ba lô, bên hông hoặc trước ngực, để có thể sử dụng ngay khi cần. Trên những chặng đường rừng dài dằng dặc, trọng lượng của chúng đè nặng lên vai, nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ lại.
Có người từng hỏi: “Làm thông tin cần gì mang nhiều đạn thế?”
Ông chỉ cười: “Vì không biết lúc nào phải dùng.”
Chiến trường không cho phép sự chủ quan. Có những lần đang chuyển lệnh thì gặp địch phục kích. Không có đơn vị yểm trợ, người lính thông tin buộc phải tự bảo vệ mình để hoàn thành nhiệm vụ. Trong những tình huống ấy, những băng đạn mang theo chính là thứ giúp ông giữ vững tinh thần và sự sống.
Ông nhớ có lần, khi đang băng qua một cánh rừng thưa, địch bất ngờ nổ súng. Ông lập tức lao xuống hố bom, nổ súng cầm cự để thoát thân. Không phải để tiêu diệt địch, mà để tạo khoảng trống cho mình rút lui. Khi kiểm tra lại, một băng đạn đã vơi đi quá nửa. Ông thở phào vì mình đã mang đủ.
Những băng đạn ấy theo ông qua biết bao chặng đường, qua những lần hành quân dài ngày, đói mệt, sốt rét. Có lúc, ông phải nhường phần lương khô cuối cùng cho đồng đội, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ lại băng đạn.
Ngày đất nước hòa bình, ông cất khẩu súng lại, rời xa những băng đạn năm xưa. Nhưng trong ký ức của ông, chúng vẫn còn nguyên giá trị – như biểu tượng của một thời tuổi trẻ luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.
Giờ đây, mỗi khi kể cho con cháu nghe, ông không nói nhiều về chiến công. Ông chỉ kể về những băng đạn đã cùng ông đi qua chiến tranh, để thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự chuẩn bị, hy sinh và tinh thần cảnh giác của những người lính rất đỗi bình thường.



