Những bóng đen huyền thoại trên đất phèn mặn
Mở đường trong đêm không có ánh đèn, không có tiếng máy móc. Tất cả chỉ dựa vào đôi mắt đã quen với bóng tối, đôi tai nhạy bén với tiếng động và những đôi bàn tay biết "đọc" địa hình đất phèn. Đó là một cuộc chiến thầm lặng nhưng đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối.
Đôi mắt nhìn xuyên màn đêm biên giới
Bạn hãy tưởng tượng những người lính trẻ, những cô gái TNXP vừa rời ghế nhà trường, lặng lẽ tiến vào rừng tràm Đức Huệ khi mặt trời vừa khuất.
· Sự nhạy bén: Họ không dùng đèn pin vì sợ lộ vị trí cho pháo bầy. Mỗi bước chân đặt xuống phải cảm nhận được độ lún của sình lầy, mỗi nhát cuốc phải nén tiếng động vào lòng đất.
· Mưu trí: Khí tiết của những người tiền bối như ông Võ Văn Tần đã dạy họ cách dùng những ám hiệu bằng tiếng côn trùng, cách định hướng bằng những chòm sao hay bóng của những ngọn tràm già. Mở đường trong đêm tối là cách họ "vượt lên định mệnh", biến cái không thể thành có thể để đảm bảo những chuyến xe chở đạn, chở lương kịp vào địa đạo trước lúc bình minh.
Hơi ấm từ những ngôi nhà không tắt lửa
Phía sau những bóng đen đang mải miết mở lối ấy là ánh mắt lo âu nhưng đầy tin tưởng của những người mẹ như mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Của. Trong những ngôi nhà bám trụ ven rừng, mẹ không ngủ. Mẹ thức để nghe tiếng cuốc xẻng từ xa, thức để sẵn sàng nấu một nồi nước lá xông ấm áp cho những đứa con khi chúng hoàn thành nhiệm vụ trở về trong sương đêm lạnh giá. Tình thương của mẹ chính là ngọn đăng tiêu không ánh sáng nhưng soi rọi tâm hồn người chiến sĩ. Những người lính như anh Võ Văn Chương hiểu rằng, dù đêm có tối đến đâu, họ vẫn không lạc lối vì luôn có "mạch ngầm" lòng dân dẫn dắt. Sự kết nối giữa những người mở đường và người giữ lửa đã biến bóng đêm Đức Huệ thành bức màn nhung che chở cho khát vọng độc lập.
Lời thề dưới bóng những rặng tràm
Tại sao họ có thể làm việc không mệt mỏi trong bóng tối mịt mù? Bởi vì trong lồng ngực họ là ngọn lửa của lời thề "Độc lập hay là chết!". Đối với tuổi trẻ Long An, đêm tối không đáng sợ bằng cảnh nước mất nhà tan. Mỗi mét đường họ mở ra trong đêm là một nhát dao chém vào sự phong tỏa của kẻ thù. Họ hứa với nhau: "Đường phải thông trước khi gà gáy". Lời hứa ấy nặng hơn đá, sáng hơn hỏa châu của địch. Có những người đã ngã xuống trong im lặng khi đang cắm những cọc tiêu dẫn đường, máu của họ thấm vào lòng đất phèn, chỉ có đồng đội biết và lặng lẽ gạt nước mắt để tiếp tục công việc. Sự hy sinh ấy lặng lẽ nhưng vĩ đại, tạc nên cốt cách của người con đất thép.
Di sản của những người đi trong bóng tối
Ngày nay, khi Đức Huệ rực rỡ ánh điện về đêm, chúng ta không được phép quên những "bóng đen" năm xưa đã dùng thanh xuân để mở đường trong đêm tối.
Gia tài họ để lại là bài học về sự mưu trí và lòng kiên định. "Người mở đường trong đêm tối" nhắc nhở chúng ta rằng: Ngay cả trong những thời khắc đen tối nhất của cuộc đời, chỉ cần có ý chí và sự đoàn kết, chúng ta vẫn có thể mở ra con đường dẫn đến ánh sáng. Hãy sống và cống hiến với tinh thần của người chiến sĩ năm xưa, để xây dựng Long An ngày càng giàu đẹp và văn minh.


