NHỮNG BÔNG HOA GIỮA RỪNG BIÊN GIỚI
Giữa đơn vị chủ lực làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam, những nữ quân nhân trẻ đã trở thành điểm tựa tinh thần cho nhau trong muôn vàn gian khó. Tình đồng đội nữ của bác Nguyễn Thị Cảnh được hun đúc từ sẻ chia, yêu thương và sự hy sinh thầm lặng. Đó là những bông hoa bền bỉ nở giữa rừng sâu bom đạn.
Trong đơn vị của mình, bác Cảnh cùng vài nữ chiến sĩ khác được phân công ở nhiều tổ khác nhau, người làm hậu cần, người làm y tá, người phụ trách thông tin. Dù công việc khác nhau, nhưng họ luôn coi nhau như chị em ruột. Bác kể: “Con gái ở chiến trường chỉ cần nhìn nhau là hiểu, chẳng cần nói nhiều.”
Những ngày hành quân dài, đôi vai gầy của các chị vẫn gánh chung ba lô nặng trĩu. Khi một người bị sốt rét rừng, những người còn lại thay nhau chăm sóc, giấu cả phần thuốc hiếm hoi để dành cho bạn. Có đêm mưa lạnh, họ ngồi sát lại, chung một tấm ni lông mỏng, kể nhau nghe chuyện quê nhà để quên đi cái rét.
Bác Cảnh nhớ nhất là lúc một nữ đồng đội bị thương nhẹ trong lúc làm nhiệm vụ. Bác đã ở bên suốt đêm, vừa quạt muỗi vừa nắm tay động viên. “Chúng tôi động viên nhau sống, vì còn phải về với gia đình,” bác chậm rãi kể. Chính tình đồng đội nữ ấy đã tiếp thêm sức mạnh để các chị vững vàng nơi tuyến đầu.



