Những bữa cơm giữa tiếng súng – Ấm tình hậu phương, vững lòng chiến sĩ
Trong khói lửa chiến tranh, bữa cơm không chỉ là để duy trì sự sống mà còn là biểu tượng của sự gắn kết, tiếp sức và niềm tin vào ngày mai. Giữa tiếng súng rền vang và sự càn quét của kẻ thù, những bữa cơm vội vàng bên bìa rừng, dưới hầm bí mật hay ngay trên bờ mương đã trở thành những kỷ niệm không thể nào quên. Qua sự tần tảo của những người mẹ như Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết và ý chí của các chiến sĩ, chúng ta thấy được rằng: dù kẻ thù có thể ngăn cản nguồn tiếp tế, nhưng không bao giờ
Bữa cơm của lòng dân và sự mưu trí
Tại những vùng trọng điểm như Đức Hòa, Tân Trụ hay Vĩnh Hưng, việc nấu cơm tiếp tế cho cán bộ, chiến sĩ là một nhiệm vụ đầy nguy hiểm. Các bà, các chị phải dùng bếp Hoàng Cầm hoặc khéo léo đun nấu sao cho không để lộ khói giữa ban ngày. Những "hũ gạo nuôi quân" được chắt chiu từ từng bữa ăn gia đình đã nuôi dưỡng biết bao đơn vị du kích bám trụ địa bàn.
Nhiều bữa cơm diễn ra ngay trong lúc tiếng súng đang nổ ra ở đồn bốt lân cận. Các chiến sĩ vừa cầm bát cơm vừa nắm chặt tay súng, sẵn sàng chiến đấu nếu bị phát hiện. Dù chỉ là cơm vắt với muối quẹt hay rau tập tàng ven sông, nhưng đó là kết tinh của tình yêu quê hương và sự che chở tuyệt đối của nhân dân dành cho bộ đội.
Mẹ Trần Thị Viết – Người giữ lửa bếp cơm kháng chiến
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng chính là hiện thân của hậu phương vững chãi. Mẹ sinh năm 1892, dành cả đời bám trụ vùng Đồng Tháp Mười để nuôi giấu cán bộ. Dù chịu nỗi đau mất đi 7 người con trai anh dũng hy sinh, mẹ vẫn nén đau thương để chăm lo cho những "người con" cách mạng khác.
Ngay dưới mũi súng quân thù tại đồn Cả Rưng, mẹ vẫn bí mật tổ chức nấu nướng, tiếp tế thực phẩm cho các chiến sĩ ẩn náu dưới hầm hoặc ở vùng biên giới. Mẹ đã sống đến tuổi 119, trở thành biểu tượng của sự bền bỉ. Trái tim bao dung của mẹ dành cho con dâu mồ côi Phan Thị Thép cũng chính là cách mẹ giữ cho ngọn lửa ấm áp của gia đình luôn cháy sáng giữa thời chiến loạn.
Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh và những bữa cơm bám trụ
Sức mạnh từ những bữa cơm dân dã đã tiếp thêm ý chí cho những con người thép như Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ. Là một "nhà thiện xạ" du kích, anh đã cùng đồng đội bám dân, bám đất chiến đấu 134 trận.
Khi kẻ thù đốt phá 90 ngôi nhà nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế, anh Đảnh đã cùng chi bộ lãnh đạo nhân dân xây dựng lại nhà cửa ngay trong đêm để ổn định cuộc sống và tiếp tục sản xuất. Tinh thần từ Hội thề Rừng Rong với lời thề: "Độc lập hay là chết!" đã biến mỗi bữa cơm thành một lời cam kết đồng hành giữa quân và dân, quyết tâm giữ vững vùng giải phóng.
Gia tài của tình thương và bài học hôm nay
Những bữa cơm giữa tiếng súng năm xưa đã góp phần làm nên ngày đại thắng 30/4/1975. Mẹ Trần Thị Viết đã đi qua khói lửa để lại gia tài cho đời là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất.
Nhìn lại lịch sử "Những bữa cơm giữa tiếng súng", chúng ta càng thêm trân trọng sự bình yên và no ấm hôm nay. Thế hệ trẻ hôm nay nguyện tiếp nối ngọn lửa tình nghĩa ấy, sống và cống hiến hết mình để xây dựng quê hương Long An ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của các thế hệ đi trước.



