Những "bức mật thư" bên giếng nước làng Hà Thanh
Làng Hà Thanh (xã Vạn Hưng) nằm sát chân núi, là vùng giáp ranh rực lửa. Địch lập vành đai
trắng, dồn dân vào ấp chiến lược nhằm cô lập cách mạng. Giếng nước đầu làng Hà Thanh là
nơi duy nhất người dân được phép ra gánh nước sinh hoạt dưới sự giám sát của lính gác.
Nhưng địch không ngờ rằng, chính giếng nước này lại là "trạm bưu điện đặc biệt" của lực
lượng giao liên mật.
Cô bé lượm củi tên dừa (tên thật là Lê Thị Mơ) khi đó mới 14 tuổi. Lợi dụng sự lơ là của lính
gác đối với trẻ con, Mơ thường xuyên nhận nhiệm vụ chuyển mật thư từ các cô chú du kích
dưới hầm bí mật lên cho bộ đội trên núi.
Mật thư không viết trên giấy mà được viết bằng nước chanh lên các mảnh vải mộc quấn quanh
cán gáo múc nước bằng xơ dừa, hoặc giấu tinh vi trong phần đáy hai lớp của những chiếc gàu
múc nước. Mỗi lần ra giếng, Mơ vừa múc nước, vừa nghêu ngao hát. Tiếng hát của cô bé là
ám hiệu cho các liên lạc viên đóng giả người đi cày, đi củi đến "nhận hàng". Khi thư đến tay bộ
đội, chỉ cần hơ mảnh vải trên lửa than, những dòng chữ mật lệnh sẽ hiện rõ mồn một.



