Những bức thư đã ngả màu thời gian
Trong chiếc hộp nhỏ được cất giữ cẩn thận nơi quê nhà Nghi Lộc, Nghệ An, cựu chiến binh Nguyễn Văn Đại vẫn còn những bức thư đã ngả màu theo năm tháng. Đó là những lá thư từ gia đình gửi đến trong thời gian ông xa quê làm nhiệm vụ.

Trong chiếc hộp nhỏ được cất giữ cẩn thận nơi quê nhà Nghi Lộc, Nghệ An, cựu chiến binh Nguyễn Văn Đại vẫn còn những bức thư đã ngả màu theo năm tháng. Đó là những lá thư từ gia đình gửi đến trong thời gian ông xa quê làm nhiệm vụ.
Ngày ấy, một lá thư từ nhà đối với người lính là món quà vô cùng quý giá. Không có điện thoại để thường xuyên trò chuyện, những dòng chữ viết tay trở thành sợi dây nối người lính với cha mẹ, gia đình và quê hương.
Mỗi lá thư đều mang theo những câu chuyện rất bình dị. Mẹ hỏi con có khỏe không, gia đình kể chuyện mùa màng, chuyện làng xóm, những tin tức nhỏ bé nhưng đủ làm người lính cảm thấy quê nhà đang ở rất gần.
Nguyễn Văn Đại nhớ có những lần nhận được thư, ông đọc đi đọc lại nhiều lần. Những dòng chữ thân quen giúp ông vơi đi nỗi nhớ và có thêm động lực hoàn thành nhiệm vụ.
Thời gian trôi qua, giấy thư dần ngả màu, nét mực cũng không còn rõ như trước. Nhưng tình cảm trong những lá thư ấy vẫn nguyên vẹn. Mỗi khi mở ra đọc lại, ông như nghe lại giọng nói của những người thân từ một thời đã xa.
Có những người viết thư năm xưa nay đã già, có người đã không còn. Vì thế, những lá thư càng trở nên quý giá. Chúng không chỉ là kỷ vật của một người lính mà còn là những mảnh ký ức của cả một gia đình.
Khi kể cho con cháu nghe về những bức thư, Nguyễn Văn Đại muốn các em hiểu rằng ngày trước, để gửi một lời hỏi thăm đến người thân ở xa, người ta phải chờ đợi rất lâu. Chính sự chờ đợi ấy khiến mỗi lá thư trở thành một món quà đặc biệt.
Những bức thư đã ngả màu thời gian nhưng không phai màu tình cảm. Chúng lưu giữ nỗi nhớ quê, tình gia đình, tình yêu thương và những năm tháng tuổi trẻ của người lính.



