NHỮNG BỨC THƯ KHÔNG NIÊM PHONG
Câu chuyện là hồi ký của một người lính quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) về những bức thư gửi gia đình trong chiến tranh. Không phải mệnh lệnh hay báo cáo chiến sự, mà là những dòng chữ run run giữ cho người lính còn nguyên phần người giữa bom đạn.
Bây giờ, ở tuổi ngoài bảy mươi, ông Lưu Văn Chính vẫn giữ một hộp gỗ nhỏ dưới gầm giường. Trong đó không có huân chương, không có giấy khen. Chỉ có những bức thư đã ố vàng, giấy mỏng như sắp tan vào tay. Ông gọi đó là “phần đời còn lại của chiến tranh”.
Ngày nhập ngũ, ông Chính mới hai mươi tuổi. Rời quê Quang Hưng, ông mang theo một cây bút máy và một cuốn sổ nhỏ. Viết thư là việc duy nhất khiến ông thấy mình vẫn là một người con trong gia đình, chứ không chỉ là một con số trong đội hình.
“Viết thư thời ấy khó lắm. Giấy hiếm. Mực loãng. Nhưng ai cũng muốn viết.”
Thư không được niêm phong. Thư phải ngắn. Không được kể vị trí. Không được nói sợ. Nhưng ai cũng hiểu nhau qua từng dòng chữ né tránh.
Trong thư, ông không bao giờ nói mình đói. Không bao giờ nói bom rơi gần. Ông chỉ viết: “Con vẫn khỏe. Ở đây anh em thương nhau.”
Nhưng mẹ ông đọc là hiểu. Bà bảo:
“Thư con mỏng đi là mẹ biết con đói.”
Có những bức thư viết xong không gửi được. Có những bức gửi đi mà mãi không thấy hồi âm. Ông vẫn viết, như một thói quen giữ mình khỏi trôi đi trong chiến tranh.
Có lần, thư của ông đến nhà thì cả làng đã nhận giấy báo tử nhầm. Mẹ ông ngất. Một tuần sau, thư hồi lại từ đơn vị đính chính.
“Chiến tranh là vậy. Có khi chữ đến muộn hơn người.”
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, ông mới biết: không phải bức thư nào cũng đến nơi, nhưng bức nào đến được đều mang theo sự sống.
Giờ đây, ông Chính không đọc thư nhiều nữa. Nhưng ông không bỏ.
“Đó là bằng chứng rằng mình đã từng sợ, từng nhớ, từng sống.”
Chiến tranh đi qua, chữ nghĩa ở lại.



