Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những bước chân không được phép dừng lại

Nghệ An06/07/2026Nguyễn Thùy Linh – Bí thư chi Đoàn xóm Đồng Giai (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những năm tháng hành quân trên dãy Trường Sơn, bác Trần Phúc Hoan lặng đi một lúc rồi chậm rãi kể rằng, có những gian khổ mà chỉ những người từng đi qua mới có thể thấu hiểu.

"Hồi đó, hành quân vất vả lắm các cháu ạ. Đường rừng thì hiểm trở, ngày đi, đêm cũng đi. Có những hôm mỗi người chỉ có vài nắm cơm vắt mang theo, ăn dè từng miếng để đủ sức tiếp tục hành quân. Thuốc men thì thiếu thốn, còn bom đạn của địch lúc nào cũng rình rập trên đầu."

Nhưng theo bác, điều khiến người lính ám ảnh nhất không chỉ là bom đạn mà còn là những cơn sốt rét rừng. Giữa núi rừng Trường Sơn, nhiều chiến sĩ đang khỏe mạnh bỗng lên cơn sốt, người run bần bật, môi tím tái, sức lực cạn dần. Có người vừa đi vừa phải vịn vai đồng đội, có người kiệt sức đến mức không thể tự bước nổi.

Nhìn đồng đội như vậy, ai cũng xót xa. Thế nhưng không một ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.

Bác kể, đoàn quân vẫn lặng lẽ tiến về phía trước. Người khỏe dìu người yếu, người còn sức mang giúp ba lô, súng đạn cho đồng đội. Từng bước chân nối tiếp từng bước chân giữa đại ngàn, bởi tất cả đều hiểu rằng phía trước là nhiệm vụ của Tổ quốc giao phó, còn phía sau là quê hương, là gia đình, là hàng triệu người dân đang mong chờ ngày đất nước được hòa bình.

"Chúng tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ là phải đi tiếp. Dù mệt cũng phải đi, dù đói cũng phải đi. Chừng nào nhiệm vụ chưa hoàn thành thì chừng đó người lính chưa được phép dừng lại."

Đến hôm nay, mỗi lần nhớ lại những chặng đường năm xưa, bác vẫn coi đó là quãng thời gian thử thách ý chí lớn nhất của cuộc đời mình. Chính những bước chân không chịu khuất phục trước gian khổ đã góp phần đưa đoàn quân đến ngày toàn thắng.

Lời nhắn gửi của bác Trần Phúc Hoan

"Các cháu bây giờ học tập hay làm việc chắc chắn cũng sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng bác mong đừng vì một chút vất vả mà nản lòng. Ngày trước, chúng bác hành quân giữa bom đạn, thiếu ăn, thiếu thuốc, nhiều đồng đội bị sốt rét đến kiệt sức nhưng vẫn động viên nhau bước tiếp. Cuộc sống hôm nay tuy khác, nhưng muốn làm được việc lớn thì cũng phải biết kiên trì, biết vượt qua thử thách. Bác luôn tin rằng, chỉ cần không bỏ cuộc thì rồi các cháu sẽ đến được đích và sẽ trưởng thành hơn sau mỗi lần vượt qua khó khăn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn