Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ TRÊN BOM NỔ CHẬM

Câu chuyện là phần ký ức nhỏ của một thanh niên xung phong quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên), người đã trải qua cả mùa khô đối mặt với bom nổ chậm. Không ồn ào, không phô trương, những bước chân của họ đã giữ cho con đường sống của chiến trường không bị cắt đứt.

Hưng Yên24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những cái chết đến từ tiếng nổ lớn. Nhưng cũng có những cái chết đến trong im lặng, từ những quả bom nằm yên chờ người chạm vào. Ông Nguyễn Văn Độ là một trong những người từng sống nhiều tháng liền đối diện với sự im lặng đáng sợ ấy.

Sinh năm 1949, ông Độ nhập lực lượng thanh niên xung phong khi chưa tròn hai mươi. Mùa khô năm ấy, nhiệm vụ của đơn vị ông là lấp hố bom, xử lý bom nổ chậm để giữ thông tuyến.

Bom có thể nổ bất cứ lúc nào. Không có thiết bị hiện đại. Chỉ có kinh nghiệm truyền miệng và sự bình tĩnh đến lạnh người.

Mỗi lần tiếp cận bom, không ai nói chuyện. Không ai đùa. Tất cả đều hiểu:
Một sơ suất nhỏ có thể không còn ngày mai.

Có người ngã xuống. Có người bị thương. Nhưng con đường vẫn phải thông.

Sau chiến tranh, ông Độ trở về quê. Không nhiều người biết ông từng làm gì. Ông cũng không kể.

“Đó là việc phải làm.”

Nhưng chính những việc “phải làm” ấy đã giữ cho mạch máu giao thông của chiến trường không bị tắc nghẽn.

Lịch sử được làm nên từ những con người như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn