Những bước chân thần tốc tiến về Sài Gòn
Mùa xuân năm 1975 là một dấu mốc không bao giờ phai mờ trong tâm trí ông Phạm Văn Hiền. Vừa nhập ngũ tháng 2/1975, chàng tân binh trẻ chưa kịp quen hơi đất chiến trường đã cùng đơn vị Lữ đoàn 71 tham gia vào cuộc tổng tiến công vĩ đại nhất lịch sử dân tộc.
Dưới màu áo Quân đoàn 4 – quả đấm thép của quân đội ta, ông Hiền cùng đồng đội hành quân thần tốc hướng về phía Nam. Ông nhớ lại những đêm không ngủ, xe vận tải nối đuôi nhau, bụi mù mịt nhưng ánh mắt ai cũng rực cháy niềm tin chiến thắng. Khi tiến về cửa ngõ Sài Gòn, những trận đánh ác liệt đã nổ ra. Với vai trò chiến sĩ, ông Hiền trực tiếp chứng kiến sự hy sinh của đồng đội ngay trước ngưỡng cửa hòa bình. Tuy nhiên, mệnh lệnh "thần tốc, thần tốc hơn nữa" đã thôi thúc ông và đơn vị tiến lên. Khoảnh khắc nhìn thấy cờ giải phóng bay trên nóc dinh Độc Lập vào trưa ngày 30/4 là một niềm hạnh phúc tột cùng, một cảm giác giải phóng thực sự cho cả dân tộc và cho chính ước mơ của người lính trẻ.
Chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại trên mảnh đất miền Nam, nhưng đối với ông Hiền, đó mới chỉ là chương mở đầu cho một hành trình phụng sự đất nước đầy gian nan phía trước.



