Bài viết

Những bước chân trên cầu tre gãy

Mùa mưa năm 1972, vùng Cam Lộ – Đông Hà vẫn chìm trong những trận mưa dầm và bùn lầy, nhưng tuyến đường vận tải tiếp viện cho chiến trường phía trước vẫn phải được giữ thông suốt. Một nhóm thanh niên xung phong gồm mười sáu người, tuổi đời từ mười bảy đến hai mươi, nhận nhiệm vụ sửa chữa cầu tre gãy qua suối Trường Khê. Trong nhóm, có một cô gái mười tám tuổi tên Hạnh – nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn và kiên định – được giao dẫn đường và giám sát an toàn cho các đồng đội. Chiếc cầu tre vốn đã mục ná

Quảng Trị09/12/2025Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1972, vùng Cam Lộ – Đông Hà vẫn chìm trong những trận mưa dầm và bùn lầy, nhưng tuyến đường vận tải tiếp viện cho chiến trường phía trước vẫn phải được giữ thông suốt. Một nhóm thanh niên xung phong gồm mười sáu người, tuổi đời từ mười bảy đến hai mươi, nhận nhiệm vụ sửa chữa cầu tre gãy qua suối Trường Khê. Trong nhóm, có một cô gái mười tám tuổi tên Hạnh – nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn và kiên định – được giao dẫn đường và giám sát an toàn cho các đồng đội.

Chiếc cầu tre vốn đã mục nát sau nhiều trận mưa, chênh vênh trên dòng nước xiết. Mỗi bước đi trên cầu đều phải cẩn trọng, nhưng thời gian không chờ đợi: hàng trăm tấn lương thực và vũ khí đang cần qua suối. Một hôm, khi Hạnh và nhóm đang vận chuyển những kiện hàng nặng, một thân tre mục bất ngờ gãy. Nhiều đồng đội trượt xuống nước, nhưng Hạnh lao mình, bám lấy dây thừng, kéo các bạn lên, rồi cùng những thanh niên khác nối tiếp nhau, đi từng bước chậm rãi, dồn sức để cứu hết hàng hóa và đồng đội.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, một đồng đội trượt chân, rơi xuống nước, Hạnh không ngần ngại nhảy xuống, ôm chặt và đẩy lên bờ. Khi an toàn, tất cả đều mệt lả, quần áo ướt sũng, nhưng ánh mắt họ vẫn rực sáng tinh thần quyết tâm. Nhờ những bước chân can đảm của Hạnh và đồng đội, tuyến đường tiếp vận được thông suốt, góp phần quan trọng vào các chiến dịch phía trước.

Sau ngày giải phóng, chính quyền địa phương dựng một tấm bia nhỏ bên suối Trường Khê để tưởng nhớ nhóm thanh niên xung phong – đặc biệt là Hạnh, người đã dám lao mình giữa nước xiết để cứu đồng đội và hàng hóa. Các đoàn viên thanh niên ngày nay khi đến đều lặng im, nhìn cầu tre mới và dòng suối vẫn chảy, như nghe thấy tiếng bước chân kiên định của những người trẻ thời hoa lửa, nhắc nhở rằng dũng cảm không chỉ là chiến đấu trên tuyến đầu, mà còn là những hành động thầm lặng giữa gian khổ để bảo vệ đồng đội và quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những bước chân trên cầu tre gãy | Câu chuyện thời hoa lửa