Bài viết

NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN CON DỐC TRƠN VÀ CA TRỰC GIỮA NGÀY GIÓ LỚN

Một lần ca trực và kiểm tra khu vực quanh chốt trong điều kiện địa hình dốc cao, trơn trượt và gió lớn, khiến việc di chuyển và quan sát trở nên khó khăn hơn bình thường.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều tháng làm nhiệm vụ trên chốt cao, bác Trịnh Văn Quang đã quen với sự khắc nghiệt của núi rừng Trường Sơn.

Nhưng có những ngày, thiên nhiên vẫn tạo ra những thử thách không hề dễ chịu.

Hôm đó là một buổi chiều gió lớn.

Từ sáng sớm, gió đã bắt đầu thổi mạnh qua các sườn đồi.

Những tán cây rung lên liên tục, tạo ra âm thanh xào xạc không dứt.

Mặt đất sau nhiều ngày ẩm ướt trở nên trơn trượt.

Các lối đi quanh chốt khó di chuyển hơn bình thường.

Bác Quang được phân công kiểm tra khu vực phía dưới chốt trước ca trực buổi chiều.

Đây là công việc quen thuộc, nhưng trong điều kiện gió lớn, mọi thứ trở nên khó khăn hơn.

Ông di chuyển chậm rãi theo con đường mòn nhỏ.

Mỗi bước đi đều phải thật chắc chắn để tránh trượt ngã.

Gió thổi mạnh khiến việc giữ thăng bằng trở nên khó hơn.

Thỉnh thoảng, bác phải dừng lại để quan sát lại địa hình.

Không gian xung quanh không có gì bất thường, nhưng sự thay đổi của thời tiết khiến mọi người phải cẩn trọng hơn.

Sau khi kiểm tra xong khu vực phía dưới, bác trở lại chốt để chuẩn bị cho ca trực tiếp theo.

Trên đường quay về, gió càng lúc càng mạnh.

Một vài cành cây khô rơi xuống đường đi.

Tiếng gió rít qua khe núi tạo thành âm thanh kéo dài.

Nhưng bác vẫn giữ nhịp bước ổn định.

Về đến chốt, bác nhanh chóng báo cáo tình hình cho đồng đội.

Mọi thứ vẫn an toàn.

Không có dấu hiệu bất thường.

Nhưng tổ trực vẫn quyết định tăng cường cảnh giác trong ca trực buổi tối.

Khi trời bắt đầu tối, gió vẫn chưa có dấu hiệu giảm.

Ca trực hôm đó trở nên căng thẳng hơn bình thường.

Việc quan sát trong điều kiện gió lớn không dễ dàng.

Âm thanh tự nhiên của rừng bị gió che lấp và thay đổi.

Điều đó khiến việc phân biệt các tín hiệu trở nên khó hơn.

Bác Quang cùng đồng đội thay phiên nhau quan sát liên tục.

Không ai rời vị trí lâu.

Không ai lơ là.

Thời gian trôi chậm giữa tiếng gió không ngừng.

Khoảng gần nửa đêm, gió bắt đầu dịu dần.

Nhưng cả tổ vẫn giữ nguyên sự cảnh giác.

Đến khi ca trực kết thúc, mọi người mới thực sự thở nhẹ.

Một đồng đội nhìn bác Quang và nói:

“Gió hôm nay làm mọi thứ khó hơn hẳn.”

Bác gật đầu.

Rồi chậm rãi trả lời:

“Trong chiến trường, không phải lúc nào cũng là bom đạn. Có khi chỉ cần một cơn gió cũng đủ làm mình phải cẩn trọng hơn.”

Câu nói ấy trở thành một bài học nhỏ nhưng quan trọng đối với những người lính trên chốt.

Sau này, khi nhớ lại, bác Quang luôn coi những ngày gió lớn như một phần không thể thiếu của ký ức chiến trường.

Bởi chính trong những điều tưởng như bình thường ấy, bản lĩnh người lính được rèn luyện từng ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn