NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN CON ĐƯỜNG KHÔNG CÒN DẤU VẾT CŨ
Một lần tổ công binh quay lại kiểm tra tuyến đường đã mở trước đó, nơi dấu vết cũ bị mưa rừng xóa nhòa, khiến việc xác định lại lộ trình an toàn trở nên khó khăn và cần sự quan sát kỹ lưỡng hơn bao giờ hết.
Sau những ngày mưa kéo dài ở Trường Sơn, tuyến đường mà tổ công binh của Lê Văn Phúc từng mở đã thay đổi rất nhiều.
Mặt đất bị xói mòn.
Dấu vết cũ gần như bị xóa sạch.
Cỏ dại mọc lên che lấp những ký hiệu đánh dấu trước đó.
Đơn vị nhận nhiệm vụ quay lại kiểm tra và củng cố tuyến đường để đảm bảo an toàn cho các đoàn vận tải phía sau.
Phúc đi đầu đội hình như mọi khi.
Nhưng lần này, công việc không phải mở đường mới, mà là xác định lại con đường đã từng đi qua.
Điều đó không hề dễ dàng.
Bởi trong rừng Trường Sơn, mọi thứ có thể thay đổi chỉ sau một trận mưa lớn.
Mỗi bước đi của anh đều mang theo sự thận trọng cao độ.
Không còn những dấu hiệu quen thuộc như trước.
Chỉ còn lại rừng sâu và mặt đất bị phủ kín bởi lá mục.
Phúc dừng lại nhiều lần để quan sát.
Anh cúi xuống, kiểm tra từng khu vực nhỏ.
Những ký hiệu cũ chỉ còn lại rất mờ.
Có chỗ gần như không thể nhận ra.
Phía sau, đồng đội giữ im lặng, chờ tín hiệu từ anh.
Không ai thúc giục.
Không ai vội vàng.
Trong công việc này, sự chính xác quan trọng hơn tốc độ.
Sau một thời gian kiểm tra, Phúc xác định lại được hướng tuyến chính.
Anh ra hiệu tiếp tục di chuyển.
Cả đội bắt đầu tiến lên chậm rãi.
Nhưng không lâu sau, họ gặp một khu vực bị thay đổi địa hình do sạt lở.
Con đường cũ không còn nguyên vẹn.
Đất đá tràn xuống, tạo thành một đoạn khó đi.
Phúc dừng lại ngay lập tức.
Anh quan sát rất kỹ.
Không gian xung quanh im lặng.
Chỉ có tiếng nước nhỏ chảy từ trên cao xuống.
Sau khi đánh giá tình hình, anh quyết định chuyển hướng tạm thời để tránh khu vực nguy hiểm.
Tổ công binh nhanh chóng điều chỉnh đội hình.
Không ai phản đối.
Vì tất cả đều tin vào sự quan sát của người đi đầu.
Đến chiều, cả đội mới vượt qua được đoạn đường khó khăn.
Mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt từng người.
Nhưng nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc.
Phúc ngồi xuống nghỉ ngắn bên một gốc cây lớn.
Anh nhìn lại con đường vừa đi qua.
Không còn dấu vết rõ ràng.
Chỉ còn rừng xanh và sự thay đổi không ngừng của thiên nhiên.
Một đồng đội ngồi cạnh hỏi nhỏ:
“Anh có thấy con đường này giống lúc đầu không?”
Phúc im lặng một lúc.
Rồi trả lời:
“Không có con đường nào giữ nguyên mãi. Quan trọng là mình còn tìm lại được hướng đi.”
Câu nói ấy trở thành một kinh nghiệm không chỉ trong chiến tranh, mà cả trong đời người lính công binh.



