NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN ĐƯỜNG ĐIỆN BIÊN
Một dân công trẻ theo những đoàn người vận chuyển lương thực, đạn dược và vật dụng phục vụ chiến dịch.
Nguyễn Văn Đạt khi ấy còn rất trẻ.
Anh tham gia đoàn dân công phục vụ chiến dịch.
Ngày lên đường, mẹ đưa cho anh một túi cơm nhỏ.
Bà dặn:
“Cố gắng giữ sức.”
Đạt gật đầu.
Đoàn người bắt đầu đi.
Những con đường lên Điện Biên quanh co giữa núi rừng.
Ban ngày nóng.
Ban đêm lạnh.
Có những đoạn dốc cao đến mức mọi người phải dừng lại nhiều lần.
Đạt nhìn những người đi phía trước.
Người gánh gạo.
Người kéo xe.
Người mang dụng cụ.
Không ai đi một mình.
Mọi người động viên nhau.
Có hôm Đạt mỏi rã rời.
Một người lớn tuổi đi bên cạnh nói:
“Cậu còn trẻ, cố thêm chút nữa.”
Đạt cười:
“Cháu đang cố đây.”
Đêm xuống, đoàn người nghỉ bên đường.
Không có giường.
Không có chăn đầy đủ.
Mọi người ngồi sát nhau.
Đạt lấy túi cơm mẹ chuẩn bị.
Anh ăn từng chút.
Một người bên cạnh hỏi:
“Nhà ở đâu?”
“Ở dưới xuôi.”
“Có nhớ mẹ không?”
Đạt im lặng.
Rồi anh nói:
“Có.”
Người kia cười:
“Nhớ thì càng phải cố.”
Ngày hôm sau, đoàn tiếp tục đi.
Những bước chân nối dài.
Đường lên Điện Biên dường như không bao giờ kết thúc.
Nhưng rồi một ngày, tin chiến thắng truyền đến.
Mọi người ôm nhau.
Có người khóc.
Đạt đứng giữa rừng, nhớ đến mẹ.
Anh nghĩ:
“Con đã đi được đến đây.”
Nhiều năm sau, Đạt trở lại Điện Biên.
Ông đã già.
Đứng trước những địa danh lịch sử, ông nhớ lại những bước chân năm xưa.
Ông nói với con cháu:
“Ngày ấy chúng tôi không nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao. Chúng tôi chỉ biết phía trước có bộ đội đang cần.”
Con trai ông hỏi:
“Vậy điều gì khiến bố nhớ nhất?”
Ông nhìn con đường.
“Những bước chân.”



