Những Bước Chân Trên Đường Mòn
Năm 1969, vùng núi Tây Nguyên, một nhóm thanh niên xung phong gồm mười hai người, trong đó có Đức – chàng trai mười tám tuổi, lanh lợi và gan dạ – được giao nhiệm vụ mở đường vận chuyển lương thực vào chiến trường. Đường mòn gập ghềnh, đất đỏ trơn trượt. Mưa rừng ập xuống, mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn thận. Đức cùng đồng đội vừa cắt cây, vừa đỡ những bao gạo nặng qua vực sâu. Mỗi bước chân, tim họ đập rộn rã, vừa lo vừa hăng hái. Một hôm, khi trời sắp tối, nhóm Đức gặp một ổ phục kích củ
Năm 1969, vùng núi Tây Nguyên, một nhóm thanh niên xung phong gồm mười hai người, trong đó có Đức – chàng trai mười tám tuổi, lanh lợi và gan dạ – được giao nhiệm vụ mở đường vận chuyển lương thực vào chiến trường.
Đường mòn gập ghềnh, đất đỏ trơn trượt. Mưa rừng ập xuống, mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn thận. Đức cùng đồng đội vừa cắt cây, vừa đỡ những bao gạo nặng qua vực sâu. Mỗi bước chân, tim họ đập rộn rã, vừa lo vừa hăng hái.
Một hôm, khi trời sắp tối, nhóm Đức gặp một ổ phục kích của địch. Một trận chiến ngắn nhưng ác liệt nổ ra: bom nổ, đá lăn, tiếng súng vang rền. Đức dùng trí thông minh dẫn địch vào bẫy tự nhiên, cứu cả nhóm. Khi bình yên trở lại, cả đội kiệt sức, nhưng ánh mắt họ ánh lên niềm tự hào: “Chỉ cần tuổi trẻ còn dũng cảm, con đường này vẫn sẽ được mở ra.”



