NHỮNG BƯỚC CHÂN TRONG BÓNG TỐI: KÝ ỨC VỀ MẸ NGUYỄN THỊ THÌN
Câu chuyện là khúc ca trầm hùng về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thìn cùng sự hy sinh thầm lặng của những đoàn dân công hỏa tuyến trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gian khổ. Giữa mưa bom bão đạn, tình mẫu tử và lòng yêu nước bao la của Mẹ đã trở thành điểm tựa tinh thần, tiếp thêm sức mạnh cho hàng ngàn chiến sĩ, dân công vững bước trên con đường gian nan giành độc lập, tự do cho Tổ quốc.
nhân chứng lịch sử
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thìn: Người mẹ giàu lòng vị tha, không chỉ tiễn những người con ruột thịt lên đường ra trận mà còn dành trọn tình thương, che chở cho hàng trăm lượt dân công hỏa tuyến và bộ đội trú ngụ.
Ông Nguyễn Văn Bình (Nguyên Dân công hỏa tuyến tuyến đường Trường Sơn): Người trực tiếp trải qua những trận càn quét, từng gùi hàng trăm cân lương thực, đạn dược qua trọng điểm bom đạn và được Mẹ Thìn cứu chữa, nuôi dưỡng khi bị thương nặng.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đỉnh điểm, vùng đất lửa gian lao không chỉ ghi dấu những trận đánh nảy lửa của bộ đội chủ lực, mà còn là nơi in dấu chân thầm lặng của hàng vạn dân công hỏa tuyến. Giữa ranh giới mong manh giữa sống và chết ấy, căn nhà tranh xiêu vẹo của Mẹ Nguyễn Thị Thìn nằm sát tuyến đường giao liên trọng điểm đã trở thành "trạm dừng chân" ấm áp tình người.
Đêm gian khổ của những năm 1968, con đường dẫn ra mặt trận luôn bị pháo sáng và bom đạn cày xới. Đoàn dân công hỏa tuyến của ông Nguyễn Văn Bình cùng đồng đội nhận nhiệm vụ tải đạn và lương thực phục vụ chiến dịch lớn. Mỗi người gùi trên lưng 30–40 kg hàng hóa, vắt cạn sức lực di chuyển dưới màn đêm mịt mùng. Bắp chân sưng tấy, vai bầm tím vì gùi nặng, cơn đói và rét cứ giằng xé thân xác họ.
Mỗi lần đoàn dân công đi qua, Mẹ Thìn lại thức trắng đêm. Mẹ canh từng tiếng pháo nổ, hé cửa đón những đứa con "không quen biết" vào nhà. Mẹ nhường từng củ khoai, nồi sắn lùi trong tro nóng, tỉ mẩn lau rửa từng vết thương nhiễm trùng cho các anh.
Ông Nguyễn Văn Bình bồi hồi nhớ lại: "Có đêm, trọng điểm bị ném bom dữ dội, tôi bị mảnh bom văng vào đùi, ngất đi giữa rừng. Mẹ Thìn cùng vài người trong xã đã bất chấp hiểm nguy, mò mẫm trong bóng tối cõng tôi về hầm tăng san. Chính tay Mẹ đã giã lá rừng đắp vết thương, thức suốt ba ngày đêm vắt từng giọt nước cháo đút cho tôi. Nếu không có Mẹ, tôi đã bỏ mạng ở rừng già năm ấy."
Sự hy sinh của Mẹ Thìn không dừng lại ở đó. Mẹ từng lần lượt tiễn hai người con trai ruột ra chiến trường, và cả hai đều mãi mãi không trở về. Nhận tin báo tử, tim Mẹ như nghẹn lại, nhưng Mẹ gạt nước mắt, tiếp tục biến đau thương thành hành động. Mẹ nói với các chiến sĩ và dân công: "Các con ruột của mẹ đã ngã xuống, thì tất cả các con ở đây đều là con của mẹ. Đất nước chưa yên, mẹ còn sống thì còn chăm lo cho các con đánh giặc."
Những đợt tải đạn kéo dài suốt nhiều năm tháng gian khổ. Hình ảnh Mẹ Thìn đứng dưới mái hiên lá, tay cầm chiếc đèn dầu được che chắn cẩn thận để soi đường cho đoàn dân công vượt trọng điểm đã trở thành biểu tượng bất tử về tình mẫu tử thiêng liêng hòa quyện cùng tình yêu Tổ quốc.
Khi đất nước hoàn toàn thống nhất, Bắc - Nam thu về một mối, những người dân công hỏa tuyến năm xưa như ông Bình mới có cơ hội trở lại mái nhà xưa. Mẹ Thìn đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng. Những vết chân của đoàn dân công hỏa tuyến năm nào giờ đã hòa vào màu xanh của quê hương thanh bình, nhưng ký ức về Mẹ Nguyễn Thị Thìn — người mẹ kiên cường, tảo tần trong gian khó — vẫn sống mãi như một minh chứng cho sức mạnh quật cường của dân tộc Việt Nam.


