NHỮNG BƯỚC CHÂN XUYÊN TRƯỜNG SƠN
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những cuộc hành quân không ghi dấu bằng tiếng súng, nhưng lại trở thành những bản trường ca bất tử về ý chí và lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam. Đó là hành trình vượt Trường Sơn của những thanh niên xung phong thuộc Đội Thanh niên xung phong đặc biệt – những chàng trai, cô gái vừa rời ghế nhà trường đã gác lại tuổi xuân để lên đường vào Nam chiến đấu.
Trong số đó có những học sinh ưu tú của “Lớp Anh Trỗi” – thế hệ mang tên người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi. Họ mang theo trong tim lý tưởng cách mạng, niềm tin tất thắng và khát vọng được góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Ngày lên đường, nhiều người còn chưa tròn đôi mươi. Phía sau họ là mái trường, là gia đình, là những ước mơ còn dang dở của tuổi học trò. Phía trước là hàng nghìn cây số đường rừng, là bom đạn, là những thử thách khắc nghiệt của chiến tranh.
Những cuộc hành quân ấy không có phương tiện cơ giới. Tất cả đều đi bộ.
Từ miền Bắc, các đội thanh niên xung phong lặng lẽ men theo những cánh rừng đại ngàn, vượt qua dãy Trường Sơn hùng vĩ để tiến vào chiến trường miền Nam. Có những chặng đường kéo dài hàng tháng trời. Ba lô trên vai, súng đạn, lương thực và vật dụng cá nhân đều phải tự mang theo. Mỗi bước chân đều thấm đẫm mồ hôi và nghị lực.
Ban ngày, họ hành quân dưới cái nắng bỏng rát của miền Trung. Ban đêm lại lần mò trong bóng tối để tránh máy bay địch phát hiện. Nhiều đoạn đường phải vượt qua những con dốc dựng đứng, những khe suối nước xiết hay những cánh rừng rậm đầy vắt, muỗi và sốt rét.
Kẻ thù không chỉ là thiên nhiên khắc nghiệt.
Dọc tuyến Trường Sơn, máy bay Mỹ liên tục đánh phá nhằm cắt đứt con đường chi viện chiến lược. Có những lúc đoàn hành quân vừa đi vừa nghe tiếng bom nổ vọng từ phía trước. Đất đá tung lên mù mịt. Khi bom vừa dứt, mọi người lại tiếp tục bước đi.
Không ai được phép dừng lại.
Bởi phía trước là chiến trường đang chờ đợi.
Những người trẻ tuổi ấy đã học cách vượt qua gian khổ bằng tình đồng chí, đồng đội. Người khỏe giúp người yếu. Người còn chút lương khô cuối cùng sẵn sàng chia cho bạn. Có những đêm cả đơn vị quây quần bên ánh lửa nhỏ giữa đại ngàn Trường Sơn, cùng hát những bài ca cách mạng để xua tan mệt mỏi và tiếp thêm niềm tin.
Nhiều người đã ngã xuống khi chưa kịp đặt chân tới chiến trường. Họ hy sinh bởi bom đạn, bởi bệnh tật hoặc những tai nạn giữa núi rừng. Tuổi xuân của họ mãi mãi gửi lại trên những cung đường Trường Sơn.
Nhưng cũng chính từ những bước chân ấy, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ và thanh niên xung phong đã đến được chiến trường miền Nam, góp phần làm nên những chiến công vang dội của dân tộc.
Ngày hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, những con đường mòn năm xưa đã trở thành những tuyến giao thông hiện đại. Thế nhưng ký ức về những cuộc hành quân xuyên Trường Sơn vẫn sống mãi trong tâm trí những người từng đi qua thời hoa lửa.
Đó không chỉ là hành trình vượt núi băng rừng.
Đó là hành trình của lòng yêu nước.
Đó là cuộc trường chinh của một thế hệ dám từ bỏ tuổi thanh xuân riêng để đổi lấy hòa bình cho dân tộc.
Và chính những bước chân tuổi đôi mươi năm ấy đã góp phần viết nên bản anh hùng ca bất diệt của đất nước Việt Nam trong thế kỷ XX.



