Anh hùng Lực lượng vũ trang

NHỮNG BUỔI TRƯA TRANH THỦ – KÝ ỨC VỀ NHỮNG NGÀY RÈN LUYỆN

Trong ký ức về những ngày đầu bước vào quân ngũ, bác Lương vẫn nhớ những buổi huấn luyện cùng anh em đồng đội. Đó là những ngày người lính trẻ bắt đầu làm quen với môi trường quân đội, với những nội dung rèn luyện mà trước đó chưa từng trải qua. Trong những kỷ niệm ấy, có những buổi trưa anh em tranh thủ tập ngắm súng, tập đường ngắm cơ bản và các động tác ném lựu đạn.

Nghệ An11/08/2026Chi đoàn Quỳ Lăng (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những buổi trưa ấy có thể không phải là những sự kiện lớn, nhưng lại trở thành một phần ký ức đáng nhớ của người lính. Sau những giờ huấn luyện, anh em vẫn tranh thủ thời gian để luyện tập thêm. Người này cùng người kia tập, cùng quan sát và giúp đỡ nhau. Trong những ngày đầu quân ngũ, sự giúp đỡ ấy có ý nghĩa rất lớn đối với mỗi người.

Bởi khi mới vào quân đội, ai cũng phải làm quen với những điều mới. Từ nếp sống, kỷ luật đến những nội dung huấn luyện đều cần thời gian để thích nghi. Không phải ai cũng có thể thực hiện mọi động tác ngay từ lần đầu. Vì vậy, sự chia sẻ giữa những người đồng đội trở thành một phần của quá trình rèn luyện.

Bác Lương nhớ những lúc anh em cùng nhau tập đường ngắm cơ bản. Đó là một nội dung trong quá trình huấn luyện, đòi hỏi người lính phải tập trung và thực hiện đúng từng động tác. Người tập phải kiên trì luyện đi luyện lại để từng bước làm quen và thực hiện tốt hơn.

Những buổi trưa tranh thủ vì thế không đơn thuần là thời gian tập luyện thêm. Đó còn là thời gian những người lính trẻ gần gũi với nhau hơn. Cùng một công việc, cùng một nội dung tập luyện, họ chia sẻ với nhau những điều mình biết và giúp nhau sửa những động tác chưa đúng.

Bên cạnh tập ngắm súng, anh em còn tập các động tác ném lựu đạn. Đây cũng là một phần trong quá trình huấn luyện của người lính. Mỗi người phải nghiêm túc tập luyện để thực hiện đúng yêu cầu.

Những công việc ấy diễn ra trong một cuộc sống quân ngũ còn nhiều khó khăn, gian khổ. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng được thể hiện rõ. Những người lính cùng giúp đỡ nhau, cùng động viên nhau và cùng cố gắng hoàn thành những nội dung huấn luyện.

Đối với bác Lương, đó là những ký ức rất chân thật về một thời tuổi trẻ. Không phải những điều lớn lao, mà là những hình ảnh bình dị của những người lính trẻ cùng nhau rèn luyện.

Nhìn lại những buổi trưa ấy, có thể thấy sự trưởng thành của người lính không đến từ một ngày hay một buổi tập. Đó là kết quả của quá trình kiên trì từng ngày. Từ một người mới nhập ngũ còn nhiều bỡ ngỡ, mỗi người dần làm quen với môi trường quân đội, biết cách thực hiện nhiệm vụ và biết phối hợp với những người bên cạnh.

Sự rèn luyện ấy cũng gắn với tình đồng đội.

Trong những ngày đầu quân ngũ, anh em luôn giúp đỡ và chia sẻ với nhau trong huấn luyện. Khi một người chưa làm được, người khác hướng dẫn. Khi một người còn chưa quen, những người bên cạnh cùng động viên. Cứ như vậy, mỗi người từng bước tiến bộ và cả tập thể cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.

Đó là một điều bác Lương vẫn nhớ khi nhìn lại quãng đời quân ngũ.

Những buổi trưa tranh thủ tập ngắm súng, tập đường ngắm cơ bản và tập các động tác ném lựu đạn đã trở thành những mảnh ký ức nhỏ nhưng rõ nét. Chúng nhắc lại một thời mà người lính phải tự rèn luyện trong những điều kiện còn nhiều khó khăn, đồng thời nhắc về tình cảm giữa những người cùng chung đơn vị.

Những kỷ niệm ấy cũng cho thấy một nét đẹp trong cuộc sống của người lính: cùng nhau cố gắng.

Mỗi người đều phải tự rèn luyện, nhưng không ai bị bỏ lại một mình trong quá trình ấy. Sự giúp đỡ của đồng đội giúp mỗi người có thêm động lực để tiếp tục. Chính sự gắn bó ấy làm cho những ngày tháng khó khăn trở nên đáng nhớ hơn.

Đối với bác Lương, những năm tháng ấy đã góp phần tạo nên tuổi trẻ của mình. Từ một người thanh niên nhập ngũ năm 1959, bác bắt đầu một cuộc sống mới, làm quen với quân đội, cùng anh em huấn luyện và thực hiện nhiệm vụ.

Khi nhìn lại, bác không chỉ nhớ đến những công việc đã làm mà còn nhớ những người đồng đội đã cùng mình trải qua những ngày tháng ấy.

Có lẽ chính những điều bình dị đó làm nên ký ức lâu dài của một người lính.

Một buổi trưa tranh thủ tập luyện, một lần cùng đồng đội sửa động tác, một lần cùng nhau cố gắng hoàn thành nội dung huấn luyện – tất cả đều là những việc rất nhỏ trong cả chặng đường quân ngũ. Nhưng khi thời gian trôi qua, những việc nhỏ ấy lại trở thành những ký ức đáng nhớ về một thời tuổi trẻ.

Nhìn từ câu chuyện của bác Lương, quá trình trưởng thành của người trẻ luôn cần sự rèn luyện và kiên trì. Không ai có thể giỏi ngay từ đầu. Không ai có thể trưởng thành mà không trải qua khó khăn. Điều quan trọng là phải biết cố gắng và biết học hỏi từ những người xung quanh.

Đó cũng là điều mà thế hệ trẻ hôm nay có thể học được từ ký ức của những người lính đi trước.

Mỗi người cần tự rèn luyện bản thân, nhưng cũng cần biết chia sẻ, giúp đỡ và đồng hành cùng những người khác. Khi cùng hướng đến một mục tiêu, sự đoàn kết sẽ tạo thêm sức mạnh để mỗi người vượt qua những khó khăn của mình.

Những buổi trưa tranh thủ năm nào đã trở thành ký ức. Những người lính trẻ ngày ấy cũng đã đi qua tuổi trẻ của mình. Nhưng điều còn lại là tình đồng chí, đồng đội và bài học về sự rèn luyện.

Đó là một phần của quãng đời quân ngũ mà bác Lương vẫn nhớ: một thời tuy khó khăn, gian khổ nhưng đầy gắn bó; một thời tuổi trẻ mà những người lính đã cùng nhau học tập, cùng nhau rèn luyện và cùng nhau trưởng thành.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG BUỔI TRƯA TRANH THỦ – KÝ ỨC VỀ NHỮNG NGÀY RÈN LUYỆN | Câu chuyện thời hoa lửa