Bài viết

'NHỮNG CÁNH HOA TRONG LỬA ĐẠN;'

Trong dòng chảy của lịch sử Việt Nam, có một thế hệ sinh viên đã bước vào chiến trường không chỉ bằng khẩu súng trên vai mà còn bằng cả những trang sách còn thơm mùi mực tím. Đó là thế hệ của "thời hoa lửa" – những năm tháng mà lý tưởng sống rực cháy hơn cả đạn bom, nơi những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi đã xếp bút nghiên để viết nên bản hùng ca bất diệt cho dân tộc.

Gia Lai12/05/2026Liên Chi Đoàn Khoa Ngoại ngữ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Kiên là một người như thế. Trước khi trở thành chiến sĩ, anh là chàng sinh viên khoa Văn với tâm hồn mơ mộng, yêu những vần thơ của Quang Dũng và say mê những buổi thảo luận văn chương dưới mái trường Đại học Tổng hợp. Ngày anh lên đường, hành trang mang theo ngoài quân trang xanh lá còn có một cuốn sổ tay nhỏ và tấm hình cô bạn cùng lớp tên Hà. Hà tiễn anh dưới gốc xà cừ cổ thụ, đôi mắt trong veo ấy không giấu nổi nét ưu tư: "Hòa bình, Kiên nhớ về giải nốt bài toán tích phân cho Hà nhé!"

Chiến trường Quảng Trị năm 1972 đón anh bằng những cơn mưa pháo cầm canh và mùi thuốc súng nồng nặc. Trong những hầm chữ A ẩm ướt, cuộc sống của người lính sinh viên hiện lên vừa khốc liệt, vừa lãng mạn lạ lùng. Giữa hai trận đánh, họ lại truyền tay nhau một cuốn sách nát góc, hoặc cùng nhau giải một bài toán hóc búa ngay trên vách đất. Với họ, tri thức không chỉ là hành trang mà còn là sợi dây kết nối họ với giảng đường, với Hà Nội, với tương lai mà họ đang đánh đổi cả tuổi xuân để bảo vệ.

Đêm đó, dưới ánh đèn dầu tù mù, Kiên nắn nót viết thư cho Hà. Anh kể về nhành phong lan rừng vừa nở, về màu xanh của dòng sông Thạch Hãn mà anh hằng mơ ước sẽ có ngày cùng cô đi dạo dọc bờ đê. Anh viết: "Hà ạ, hoa lửa ở đây đỏ rực cả bầu trời, nhưng nó chẳng thể nào át được màu xanh của hy vọng đâu." Bức thư ấy mãi mãi không bao giờ được gửi đi. Một trận pháo kích dữ dội đã vùi lấp căn hầm. Kiên ngã xuống, tay vẫn còn nắm chặt cây bút kim tinh, bên cạnh là cuốn sổ tay đang mở ra trang thơ dang dở.

Hòa bình lập lại, đất nước thay da đổi thịt. Cô sinh viên tên Hà năm ấy nay đã là một giảng viên tóc đã điểm bạc. Trên bục giảng, cô vẫn thường kể cho học trò của mình nghe về một thế hệ "thanh niên mười tám, đôi mươi" đã sống và yêu như thế. Cô dạy sinh viên rằng: Mỗi trang sách hôm nay các em lật mở đều được đánh đổi bằng máu và hoa của một thời đại hào hùng.

Câu chuyện về Kiên và thế hệ của anh là minh chứng cho một chân lý: Lửa có thể thiêu rụi vạn vật, nhưng không bao giờ dập tắt được lý tưởng và tình yêu của tuổi trẻ. "Thời hoa lửa" đã lùi xa, nhưng tinh thần ấy vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ sinh viên hôm nay trên hành trình chinh phục những đỉnh cao mới của tri thức và khát vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn