Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những câu chuyện hoa lửa (3)

Họ và tên: Nguyễn Ngọc Đan Lê Lớp: Song ngữ Trung – Anh 2 – K48 Mã sinh viên: DTF24104333 Giữa nhịp sống hối hả của thế kỷ 21, khi những ánh đèn neon rực rỡ của thành phố Thái Nguyên sáng lên mỗi đêm, có bao giờ thế hệ Gen Z chúng tôi tự hỏi: “Màu hòa bình này đã được đánh đổi bằng gì?”. Câu trả lời không nằm đâu xa, mà nằm ngay trong lòng đất mẹ Thái Nguyên, nơi 60 trái tim thanh xuân của Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái đã ngừng đập để mạch máu giao thông của Tổ quốc được thông suốt. Đó là câu chu

Thái Nguyên17/04/2026Nguyễn Ngọc Đan Lê (trường Ngoại ngữ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Nguyễn Ngọc Đan Lê

Lớp: Song ngữ Trung – Anh 2 – K48

Mã sinh viên: DTF24104333

Giữa nhịp sống hối hả của thế kỷ 21, khi những ánh đèn neon rực rỡ của thành phố Thái Nguyên sáng lên mỗi đêm, có bao giờ thế hệ Gen Z chúng tôi tự hỏi: “Màu hòa bình này đã được đánh đổi bằng gì?”. Câu trả lời không nằm đâu xa, mà nằm ngay trong lòng đất mẹ Thái Nguyên, nơi 60 trái tim thanh xuân của Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái đã ngừng đập để mạch máu giao thông của Tổ quốc được thông suốt. Đó là câu chuyện về một "thời hoa lửa" bi tráng nhất mà tôi từng được biết.

Ngược dòng thời gian về những ngày tháng 12 năm 1972, khi đế quốc Mỹ điên cuồng thực hiện chiến dịch ném bom rải thảm bằng B-52 vào miền Bắc Việt Nam. Thái Nguyên – “Thủ đô gió ngàn”, khu công nghiệp gang thép đầu tiên của cả nước trở thành trọng điểm đánh phá ác liệt. Lúc bấy giờ, ga Lưu Xá (thuộc phường Gia Sàng, TP. Thái Nguyên) là “cảng cạn” quan trọng, nơi tập kết hàng vạn tấn lương thực, vũ khí từ các nước xã hội chủ nghĩa viện trợ cho chiến trường miền Nam.

Trong bối cảnh “dầu sôi lửa bỏng” ấy, các cán bộ, đội viên Đại đội 915 (chủ yếu là nữ, tuổi đời chỉ mới mười tám, đôi mươi) đã không quản ngại hiểm nguy, ngày đêm bám trụ để giải tỏa hàng hóa. Họ là những người trẻ, cũng như sinh viên K48 chúng tôi bây giờ, mang trong mình bao ước mơ, hoài bão về tình yêu và giảng đường đại học. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gác lại bút nghiên, "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

Định mệnh ập đến vào đêm Noel – ngày 24/12/1972. Khi mọi người trên thế giới đang cầu nguyện an lành, thì tại ga Lưu Xá, bầu trời rực lửa bởi bom đạn. Sau một ngày làm việc quần quật bốc dỡ hàng hóa, các chị, các anh chưa kịp ăn bữa cơm chiều thì còi báo động rú vang. Những chiếc B-52 của địch đã trút hàng loạt bom xuống khu vực ga Lưu Xá và hầm trú ẩn của Đại đội 915.

Đất đá rung chuyển, khói lửa ngút trời. Trong khoảnh khắc đau thương ấy, 60 cán bộ, đội viên TNXP Đại đội 915 đã anh dũng hy sinh. Có những người ra đi khi lá thư viết vội cho mẹ còn chưa kịp gửi, có người cuốn sổ tay chép bài hát vẫn còn dang dở trong túi áo, và có cả những đôi lứa yêu nhau đã hẹn ngày hòa bình về chung một nhà... Tất cả đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 20.

Sự hy sinh của Đại đội 915 không chỉ là nỗi đau, mà còn là bản hùng ca bất diệt về lòng yêu nước. Họ đã lấy thân mình che chở cho những chuyến hàng, giữ vững mạch máu giao thông để miền Nam ruột thịt tiến tới ngày toàn thắng. Hình ảnh các chị, các anh ngã xuống nhưng tinh thần vẫn hiên ngang như những đóa hoa bất tử giữa mưa bom bão đạn, chính là minh chứng rõ nét nhất cho "thời hoa lửa" oanh liệt của dân tộc.

Thế hệ trẻ chúng tôi sinh ra khi đất nước không còn tiếng súng, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết của Đại đội 915 vẫn luôn cháy sáng trong tâm khảm. Nếu ngày xưa, "thời hoa lửa" là sẵn sàng hy sinh xương máu để bảo vệ Tổ quốc, thì ngày nay, ngọn lửa ấy chính là khát vọng cống hiến, là nỗ lực học tập và rèn luyện để xây dựng đất nước phồn vinh. Chúng tôi xin hứa sẽ viết tiếp những trang sử vẻ vang ấy bằng trí tuệ và sức trẻ của mình, để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các anh hùng liệt sĩ TNXP Đại đội 915.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn