NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI CHIẾN
MẨU CƠM KHÔ CUỐI CÙNG ,,,,,,,,, Tôi bay trở lại khu rừng khi trời vừa sáng. Sương còn đọng trên những tán lá, nhưng dưới mặt đất khu rừng không còn giống như mọi ngày nữa. Đất bị cày tung như vừa có một cơn bão đi qua. Những vệt khói xám vẫn còn bò là là trên mặt đất, và mùi kim loại lẫn thuốc súng làm không khí nặng đến khó thở. Mọi ngày nơi này rất ồn. Có tiếng người nói chuyện, tiếng bước chân giẫm lên lá khô, tiếng kim loại va vào nhau lách cách. Những người lính mặc áo xanh lá, đội mũ cối c
MẨU CƠM KHÔ CUỐI CÙNG ,,,,,,,,, Tôi bay trở lại khu rừng khi trời vừa sáng. Sương còn đọng trên những tán lá, nhưng dưới mặt đất khu rừng không còn giống như mọi ngày nữa. Đất bị cày tung như vừa có một cơn bão đi qua. Những vệt khói xám vẫn còn bò là là trên mặt đất, và mùi kim loại lẫn thuốc súng làm không khí nặng đến khó thở. Mọi ngày nơi này rất ồn. Có tiếng người nói chuyện, tiếng bước chân giẫm lên lá khô, tiếng kim loại va vào nhau lách cách. Những người lính mặc áo xanh lá, đội mũ cối có ngôi sao vàng, khoác ba lô con cóc và mang theo những khẩu súng dài vẫn thường đi ngang qua gốc cây nơi tôi đậu. Thỉnh thoảng một người lính trẻ sẽ ngẩng lên nhìn tôi rồi cười. “Con chim này gan thật. Ngày nào cũng tới xin ăn.” Rồi anh bẻ một mẩu cơm khô ném lên bãi đất. Tôi sà xuống rất nhanh. Có lần anh vừa ăn cơm nắm vừa nói với đồng đội: “Con chim này quen mặt rồi. Chắc mai mốt nó theo tụi mình hành quân luôn.” Mấy người lính khác cười, và khu rừng khi ấy đầy tiếng người. Nhưng hôm nay khu rừng im lặng lạ lùng. Không có tiếng nói, không có tiếng cười, không có ai ném cơm khô nữa. Chỉ còn những chiếc ba lô nằm rải rác trên mặt đất, vài chiếc mũ cối lăn bên cạnh những khẩu súng lạnh lẽo. Và những người lính nằm im, không cử động. Tôi bay thấp hơn. Gió sớm thổi qua khu rừng làm rung những tán lá, nhưng dưới đất tất cả vẫn bất động. Một chiếc xe đạp thồ đổ nghiêng bên gốc cây, bên cạnh là một chiếc gùi vải và vài nắm cơm nắm rơi vãi. Tôi nhìn quanh, tìm một khuôn mặt quen. Người lính trẻ ấy thường ngồi tựa lưng vào thân cây lớn sau mỗi lần hành quân dài qua rừng. Anh tháo chiếc ba lô con cóc khỏi vai, thở một hơi dài rồi nói với những người khác về con đường Trường Sơn, về những đêm phải hành quân trong bóng tối để tránh máy bay. Giọng anh lúc nào cũng nhẹ: “Ráng thêm chút nữa thôi. Qua được đoạn rừng này là nghỉ.” Tôi bay từ cành cây này sang cành cây khác, mắt tìm kiếm. Cuối cùng tôi nhìn thấy anh. Anh nằm dưới một gốc cây thấp, gần con suối nhỏ nơi những người lính từng tắm mỗi buổi chiều. Chiếc ba lô con cóc vẫn còn trên vai, khẩu súng đặt ngang trước ngực, còn chiếc mũ cối đã rơi xuống đất. Tôi sà xuống gần hơn. Đất ở đây vẫn còn ấm, những vệt đất mới bắn tung khắp nơi như thể mặt đất vừa bị xé toạc ra. Tôi đậu lên một cành cây thấp ngay trên đầu anh và nghiêng đầu nhìn xuống, chờ đợi. Mọi lần khi tôi bay xuống gần như thế, anh sẽ bật cười. “Lại tới nữa à?” Rồi anh sẽ lục trong túi áo, lấy ra một mẩu cơm khô nhỏ và ném lên


