Những câu chuyện thời hoa lửa. (1)
Khi nhắc đến lịch sử Việt Nam chúng ta không thể quên nào quên được những nỗi đau, những mất mát mà chiến tranh đã để lại cho dân tộc Việt Nam ta. Những sự hy sinh của các vị anh hùng, các thanh thiếu niên, các bà mẹ… đã tạo nên một cuộc sống hòa bình cho các thế hệ của đất nước. Và những câu chuyện về thời hoa lửa rực rỡ ấy đã luôn được nhắc mãi và khắc ghi trong lòng thế hệ trẻ ngày nay. Đối với tôi, người đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong ghi nhớ là một cô gái mang tên Đặng Thùy Trâm. Đ
Khi nhắc đến lịch sử Việt Nam chúng ta không thể quên nào quên được những nỗi đau, những mất mát mà chiến tranh đã để lại cho dân tộc Việt Nam ta. Những sự hy sinh của các vị anh hùng, các thanh thiếu niên, các bà mẹ… đã tạo nên một cuộc sống hòa bình cho các thế hệ của đất nước. Và những câu chuyện về thời hoa lửa rực rỡ ấy đã luôn được nhắc mãi và khắc ghi trong lòng thế hệ trẻ ngày nay. Đối với tôi, người đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong ghi nhớ là một cô gái mang tên Đặng Thùy Trâm.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội, một nữ bác sĩ trẻ tuổi sinh ra trong một gia đình có truyền thống y học. Gia đình chị có 4 người con gái , Đặng Thùy Trâm là chị cả và đằng sau là 3 người em lần lượt là: Phương Trâm, Hiền Trâm và Kim Trâm. Chị là một học sinh xuất sắc khi còn ngồi trên ghế nhà trường và nối tiếp nghiệp gia đình chị đã thi đỗ vào Đại học Y khoa Hà Nội, khoa mắt và được nhà trường cho tốt nghiệp sớm một năm để tham gia chiến trường. Sau khi tốt nghiệp, chị tình nguyện vượt Trường Sơn vào công tác tại chiến trường Quảng Ngãi. Lúc ấy nếu ở Hà Nội, Đặng Thùy Trâm có thể tìm được cho mình một công việc tốt theo đúng ngành nghề. Nhưng theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt, người con gái Hà Nội ấy đã xung phong vào miền Nam, nơi những chiến sĩ đang chiến đấu ác liệt nhất, anh dũng nhất. Trong hoàn cảnh chiến tranh vô cùng gian khổ, thiếu thốn thuốc men và trang thiết bị, chị vẫn luôn tận tụy, hết lòng vì bệnh nhân. Đối với chị , mỗi người lính bị thương đều là một người anh, người em thân thiết cần được yêu thương và chăm sóc. Sau ba tháng hành quân từ miền Bắc, tháng 3 năm 1967 chị vào đến Quảng Ngãi và được phân công về phụ trách bệnh viện huyện Đức Phổ ,suốt thời gian ấy, chị đã cùng với các đồng nghiệp đã cứu chữa cho hàng nghìn thương binh và nhân dân Đức Phổ; đã lăn xả vào cứu chữa thương binh. Vào ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng, chị bị địch phục kích và hy sinh anh dũng lúc mới chưa đầy 28 tuổi đời. Hài cốt của chị được đồng bào địa phương an táng tại nơi chị ngã xuống và luôn hương khói và sau giải phóng chị đã được đón về bên gia đình.
Bên cạnh một bác sĩ giỏi chuyên môn, Đặng Thùy Trâm còn là người có tâm hồn giàu cảm xúc. Những suy nghĩ, tình cảm và lý tưởng sống cao đẹp của chị được ghi lại trong cuốn nhật ký nổi tiếng “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” cuốn nhật ký đã được tác giả Vương Trí Nhàn giới thiệu đến nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành năm 2005. Qua từng trang viết, người đọc có thể cảm nhận được lòng yêu nước sâu sắc, niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất và tinh thần lạc quan giữa bom đạn khốc liệt. Chị luôn tin rằng sự hi sinh của mình và đồng đội sẽ mang lại hòa bình cho Tổ quốc. Trong cuốn nhật ký chị có viết: “Con cũng là một trong muôn nghìn người đó, con sống chiến đấu và nghĩ rằng mình sẽ ngã xuống vì ngày mai của dân tộc. Ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con đâu. Con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ quốc” câu nói ấy đã chạm đến bao trái tim của những người ở lại.
Ngày ấy tại chiến trường Đức Phổ nơi Đặng Thùy Trâm đã hy sinh, người lính Mỹ đã tìm thấy một cuốn sổ tay được bọc bằng vải, định châm lửa đốt nhưng người thông dịch của ông đã nói: "Đừng đốt. Bản thân nó đã có lửa rồi!". Câu nói ấy đã thể hiện lên sự hy sinh và anh dũng cao cả của người nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm ấy.
Sự ra đi của chị là mất mát lớn, nhưng tấm gương về lòng dũng cảm, sự nhân ái và tinh thần cống hiến vẫn còn sống mãi. Sự cống hiến của người con gái kiên cường Đặng Thùy Trâm là biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời chiến. Cuộc đời chị nhắc nhở chúng ta hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và luôn cố gắng học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước ngày càng phát triển.



