Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những câu chuyện thời hoa lửa (10)

Tôi bắt đầu hành trình của mình bằng một câu hỏi rất trẻ: “Chiến tranh có thật sự xa chúng ta không?” Và tôi tìm câu trả lời qua những con người đã sống trong thời hoa lửa.

Thái Nguyên06/03/2026Nguyễn Thị Hường (Trường Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi bắt đầu hành trình của mình bằng một câu hỏi rất trẻ: “Chiến tranh có thật sự xa chúng ta không?” Và tôi tìm câu trả lời qua những con người đã sống trong thời hoa lửa.

Tôi đọc về Nguyễn Ái Quốc – người thanh niên rời Tổ quốc với hai bàn tay trắng để tìm con đường giải phóng dân tộc. Từ những năm tháng hoạt động bí mật, những lần bị giam cầm, đến khát vọng độc lập cháy bỏng, tôi nhận ra cách mạng không bắt đầu bằng súng đạn mà bắt đầu từ lý tưởng. Bên cạnh đó là những người hoạt động trước Cách mạng Tháng Tám như Trần Phú hay Nguyễn Thị Minh Khai – những con người đã dùng tuổi trẻ của mình để thắp lên ngọn lửa đấu tranh.

Ngọn lửa ấy tiếp tục bùng cháy trong những năm kháng chiến. Tôi hình dung hình ảnh Võ Thị Sáu – cô gái tuổi mười sáu bước ra pháp trường với ánh mắt bình thản. Tôi nhớ đến Phan Đình Giót và Tô Vĩnh Diện – những người đã lấy thân mình che lấp hiểm nguy trong khoảnh khắc sinh tử. Họ là Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, nhưng trước hết, họ là những người trẻ đã chọn đặt Tổ quốc lên trên sự sống của bản thân.

Không chỉ ở tiền tuyến, hậu phương cũng rực cháy. Nguyễn Thị Thứ – Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng – đã tiễn những người con ra trận và lặng lẽ chịu đựng nỗi đau không gì bù đắp. Còn những thanh niên xung phong như La Thị Tám đã sống giữa mưa bom bão đạn, giữ cho mạch máu giao thông không ngừng chảy. Những Anh hùng Lao động trong thời kỳ kháng chiến âm thầm sản xuất, tiếp tế, bảo đảm từng hạt gạo, từng viên đạn cho chiến trường.

Tôi cũng lắng nghe câu chuyện của những cựu chiến binh, thương binh, bệnh binh – những người mang trên mình dấu tích của chiến tranh. Họ không kể nhiều về đau đớn, mà thường nói về tình đồng đội, về niềm tin vào ngày hòa bình.

Khi gấp lại những trang tư liệu, tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là quá khứ. Đó là chuỗi những con người bình thường đã làm nên điều phi thường. Thế hệ trẻ hôm nay không còn cầm súng, nhưng chúng tôi có trách nhiệm giữ gìn hòa bình, sống tử tế và đóng góp cho xã hội.

Lịch sử không xa. Nó đang sống trong từng câu chuyện, từng ký ức – và trong cách chúng ta chọn sống mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn